Thursday, November 12, 2015

Tôi yêu Hội Thánh Chúa Kitô

Tôi yêu Hội Thánh Chúa Kitô

§ Gioan Lê Quang Vinh
Đức Cha Phêrô Maria, Giám Mục Bùi Chu, Qui Nhơn và là Giám Mục tiên khởi giáo phận Đà nẵng, là một nghị phụ của Thánh Công Đồng Vatican II. Ngài đã từng du học Rôma và ngài đã đi Vatican khá nhiều lần. Sau này khi kể lại những lần về Thánh Đô Vatican, ngài thường nói: “Sang bên ấy thì các giám mục cũng giống như các thầy đại chủng sinh bên mình thôi”.
130319dangquang9.jpg
130319dangquang13.jpg
130319dangquang14.jpg
Trên màn hình, chúng ta nhìn thấy Đức Thánh Cha rõ ràng, còn thấy ngài rõ hơn những người đứng trong quảng trường Thánh Phêrô. Chúng ta thấy Hồng Y đoàn uy nghi và nhân hậu bên cạnh Đấng Đại Diện Chúa Kitô.
Ở đó, trong các nghi lễ của Toà Thánh, có rất nhiều vị giám mục, linh mục và vô số tín hữu giáo dân. Ở đó, dù vua chúa uy quyền cũng thành nhỏ bé trong đám đông nhiệt thành yêu mến Hội Thánh.
Nơi Thánh Đô Vatican, trong những đại lễ, cộng đoàn đông đảo những con người tụ họp lại nhằm bày tỏ sự thông hiệp, sự vâng phục và lòng yêu mến sâu xa đối với Thiên Chúa và Giáo Hội của Ngài.
Cộng đoàn tín hữu, giáo sĩ và giáo dân, khi tề tựu về Thánh Đô, mang lấy tính cách và tâm tình hoàn toàn khác với mọi tụ họp của thế gian, hoàn toàn khác với những cuộc mít-tinh hay diễu hành. Nơi Thánh Đô, mọi người nên một, và cộng đoàn ấy trở nên dấu chỉ hữu hình của đặc tính Hội Thánh duy nhất.
Cộng đoàn ấy còn biểu lộ đặc tính tông truyền khi vâng phục Đấng kế vị Thánh Phêrô và các Đấng kế vị các Thánh Tông đồ khác. Cộng đoàn ấy cũng thật sự là Công giáo khi đại diện của tất cả các sắc dân, các lãnh thổ và các thể chế xã hội khác nhau đều có mặt.
Nhìn xem những hình ảnh trong Lễ Khai mạc sứ vụ Mục tử toàn thể Hội Thánh của Đức Phanxicô, dù người khó tính đến mấy cũng nhìn thấy Giáo Hội thánh thiện. Người ta bất ngờ nhận ra rằng giữa lúc thế gian điên cuồng lên án Hội Thánh, thì Hội Thánh, trong những nghi lễ long trọng và cảm động, trình bày cho thế gian thấy sự tinh tuyền trong từng chi tiết cử hành.
Có lạ lùng không, một đoàn người đông không thể đếm nổi, lại đang hăng say nhiệt thành, mà vẫn ôn hoà nhẹ nhàng. Một đám đông giữa nắng trưa hay lúc mưa gió, vẫn bình thản và kiên nhẫn. Một đám đông dù nôn nao, rạo rực, mà vẫn không chen chúc hay giẫm đạp. Một đám đông đầy niềm vui và đầy lòng yêu mến, sẵn sàng đón nhận bất cứ vị Mục Tử nào Chúa chọn cho mình.
Chúng ta gọi đám đông ấy là đàn chiên của Chúa.
Thế gian có thể cười nhạo hình ảnh đàn chiên. Thế gian có thể tìm cách phá hoại đàn chiên. Và thế gian muốn sai khiến đàn chiên. Nhưng bởi vì Đức Giêsu Kitô đã trao cho Thánh Phêrô sứ vụ chăm sóc đàn chiên của Chúa, cho nên mọi “mưu ma vẫy vùng” vẫn không làm chuyển rung ngai toà Phêrô và đàn chiên ấy được.
Bây giờ tôi hiểu thêm lời Đức Cha Phêrô Maria. “Sang bên ấy thì các giám mục cũng giống như các thầy”, ngoài hình ảnh thông thường, còn để nói lên rằng nơi ấy tụ hội những mục tử cao trọng trong Hội Thánh. Và nơi ấy sự hiệp nhất đến cao độ khiến những chức vụ không còn là điều gây cách biệt giữa dân Chúa.
Thiên Chúa thật vĩ đại. Ngài không chỉ vĩ đại trong kỳ công tác thành vũ trụ, mà Ngài vĩ đại cả khi Ngài thực hiện những điều âm thầm không ai nhận thấy ngay được. Khi Đức Thánh Cha hôn một em bé chẳng hạn, mọi người nao nức chung vui với em. Thiên Chúa dùng hình ảnh ấy để làm bao tâm hồn sốt mến hẳn lên. Ngài thực hiện kỳ công nơi hành động của Đấng đại diện cho Ngài.
Thiên Chúa thật vĩ đại, và việc Ngài làm cũng lớn lao. Khi xem thấy hình ảnh hùng vĩ mà dịu dàng nơi Kinh Thành thánh thiêng, chúng ta muốn dâng lời ca tụng: “Việc Chúa làm cho ta, ôi vĩ đại” (TV. 125)
Xem hình ảnh, suy nghĩ về cộng đoàn những người được tuyển chọn mà chúng ta là thành phần của cộng đoàn ấy, chúng ta muốn reo lên: Tôi yêu mến Hội Thánh biết bao.
Gioan Lê Quang Vinh
Nguon: http://danchuausa.net/giao-hoi-viet-nam/toi-yeu-hoi-thanh-chua-kito/

Trong Thử Thách, Chúng Ta cầu Nguyện

Trong Thử Thách, Chúng Ta cầu Nguyện

Lm JB Nguyễn Minh Hùng
Suy Niệm Tĩnh Tâm Linh Mục Tháng 5.2010
Chúng ta vừa kỷ niệm năm năm ngày Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI được chọn kế vị thánh Phêrô ngày 19.4.2010. Dịp kỷ niệm biến cố trọng đại này lại rơi vào đúng lúc cao trào chống phá Đức Thánh Cha của mạng lưới truyền thông thế giới a tòng thực hiện. Nhưng không phải một mình Đức Thánh Cha, qua Đức Thánh Cha, điều mà những kẻ xấu, những kẻ đầu cơ sự dữ muốn nhắm đến là Hội Thánh Chúa Kitô. Họ muốn trình bày một cách méo mó khuôn mặt thánh thiện của Hội Thánh. Họ muốn đánh sập uy tín, ảnh hưởng và tiếng nói không chỉ của Đức Thánh Cha mà chính là uy tín, ảnh hưởng và tiếng nói của Hội Thánh. Họ muốn lôi kéo sự chú ý của mọi người vào một vài cá nhân lầm lỗi trong Hội Thánh, thậm chí lỗi phạm ấy đã xảy ra từ nhiều chục năm trước, có khi những cá nhân ấy đã qua đời từ lâu để vu vạ, để mạ lỵ Hội Thánh. Họ muốn làm cho mọi người phải nghĩ rằng, Hội Thánh Chúa Kitô là một tập đoàn trong đó bao gồm những con người tội lỗi, xấu xa, bao che cho nhau, dựa dẫm uy tín của nhau. Họ đã cố tình làm điều mà ai biết suy nghĩ khó có thể chấp nhận, đó là: đem cái riêng để tạo một khuôn mặt chung; đem cái cụ thể để phác họa thành cái phổ quát; đem khuyết điểm cá nhân để vẽ khuôn mặt cả Hội Thánh…
Chúng ta tự hỏi, mưu đồ của mạng lưới truyền thông sự dữ khi nỗ lực vu khống Đức Thánh Cha, và Hội Thánh của Chúa Kitô nhắm mục đích gì? Chắc không vô cớ mà họ đã làm những điều ấy. Bởi Hội Thánh Công giáo, mà Đức Thánh Cha là người đại diện, từ xưa đến nay luôn can đảm đối đầu với thói sống vô luân lý, vô lương tâm của con người; luôn mạnh mẽ lên án bất công, bạo lực; luôn bênh vực quyền con người; luôn thẳng thắn tố cáo sự suy đồi đạo đức của thế giới… Vì thế, những công cụ của thứ truyền thông bất chính và tội lỗi đã không thể chịu nổi, đã từ lâu muốn trả thù Đức Thánh Cha và Hội Thánh. Nay cơ hội đã đến. Họ toa rập trả cho Hội Thánh những gì mà Hội Thánh công khai rao giảng. Đứng trước những thử thách mới này, chúng ta, các linh mục của Chúa cần phải suy nghĩ và cầu nguyện. Xin gợi một vài suy nghĩ giúp chúng ta cầu nguyện:

I. CON ĐƯỜNG NÀO TA ĐANG ĐI?
Thế giới có muôn nẻo đường để phục vụ giao thông như: thủy, bộ, hàng không. Đời người có nhiều chọn lựa phục vụ chính sự sống của mình, của đồng loại. Những quyết định cho chọn lựa ấy cũng được gọi là đường: đường đời. Còn chúng ta, những Kitô hữu linh mục, con đường chúng ta chọn để bước theo là đường nào? Giữa bối cảnh của một xã hội tục hóa, một xã hội giải thiêng, một xã hội mà trong đó nhiều người thích thù hận, thậm chí chửi bới niềm tin tôn giáo, thì xác định con đường chúng ta đi chính là xác định lập trường chúng ta sống. Chọn lựa cho đời thánh hiến, ngay từ những ngày đầu chập chững bước vào ơn gọi, chắc chắn mỗi linh mục đã chọn Chúa Giêsu làm lý tưởng của mình. Vì thế, con đường mỗi linh mục phải đi, lập trường mỗi linh mục phải sống chính là con đường và lập trường mang tên Tình yêu Giêsu.
Con đường Tình yêu Giêsu là chính con đường mà Chúa Giêsu đã đi: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu” (Mt 8, 20) và: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại” (Lc 9, 22). Nhưng con đường Chúa đi không phải chỉ bấy nhiêu. Nhìn vào cuộc đời Chúa Giêsu, đó không đơn giản là con đường, mà là cả một lập trường Người đã chọn để thi hành ý Chúa Cha và cứu độ trần thế. Từ khi nhập thể để làm người trong lòng Đức Trinh Nữ, sinh ra nơi hang Bêlem nghèo, cuộc xuất hành sang Aicập, 30 năm lam lũ chìm khuất giữa vùng quê Nazareth, 3 năm lang thang rày đây mai đó trên khắp đất nước Palestine, rất nhiều lần bị chống đối, bị khước từ, bị coi là quỷ nhập, là điên dại… Sau cùng bị lên án tử, bị đánh đập, bị sỉ vả, bị đóng đinh thập giá trên Núi Sọ trong cô đơn và ô nhục. Tất cả để minh chứng cho ta một con đường tình yêu rộng mở, con đường tình yêu mang chính tên của Người: Tình yêu Giêsu.
Theo Chúa Giêsu trên con đường Tình yêu Giêsu, chúng ta, những linh mục của Chúa cũng tiếp bước như chính Người đã hoạch định: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Thầy. Quả thật, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất. Còn ai liều mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ cứu được mạng sống ấy” (Lc 9, 23-24). Người linh mục không có con đường nào khác ngoài con đường Giêsu. Là linh mục của Chúa mà không đi trên con đường của Chúa, người linh mục đi trật đường, sai lý tưởng, thậm chí phản chứng, phản tình yêu Chúa dành cho mình, phản lại thánh chức mà mình lãnh nhận. Chúa đã không nói Chúa là sự thật, là sự sống trước khi nói “Thầy là đường”, mà lạ nói: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14, 6). Lời Chúa dạy mang nhiều ý nghĩa. Nhưng khi khẳng định mình “là đường” trước hết, phải chăng trong lời ấy có hàm chứa ý nghĩa rằng, chỉ có sống như Chúa, đi trên chính con đường của Chúa, chúng ta mới có thể đạt tới chân lý tuyệt đối, đạt tới sự sống viên mãn của Chúa!
Để cụ thể hóa con đường Tình yêu Giêsu trong hoàn cảnh Đức Thánh Cha và cả Hội Thánh đang bị bôi nhọ như hiện nay, chúng ta hãy mau chóng thực hành chính lời Chúa Giêsu đã dạy: “Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em” (Mt 5, 44). Hoặc ra sức thực hành đức mến như thánh Phaolô hướng dẫn: “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả…” (1Cr 13, 4-7).

II. KHÔNG MẤT NHƯNG VẪN ĐƯỢC.
Kinh nghiệm cho thấy, ngay trong sự mất mát đớn đau nhất của đời mình, không biết bao nhiêu lần ta khám phá ra cái được. Có khi cái được trong mất mát còn lớn hơn cái đã mất. Được và mất là hai phạm trù đối nghịch nhau hoàn toàn, nhưng lắm lúc lại lồng trong nhau. Bởi có khi được mà lại mất. Hoặc chính lúc mất lại là lúc được. Nghe và thấy những kẻ say trong việc giẫm đạp danh dự Hội Thánh, hơn ai hết, là linh mục của Chúa, chúng ta đau xót và cảm nhận những trái ngang người đời dành cho Hội Thánh hình như cũng đang cắt xé lòng mình. Nhưng nếu biết để cho cơn bão lòng lắng lại và nội tâm thật bình tĩnh, nhất là biết suy niệm và thiêng liêng hóa những gì đang diễn ra, chúng ta nhận thấy, những thử thách mà Hội Thánh đang phải chịu đựng hình như không mất, mà có rất nhiều cái được, và được lớn. Ta thử nêu một vài điểm được ấy để giúp mình sống tốt hơn, đẹp lòng Chúa hơn:
1. Trong thử thánh, ta biết khiêm tốn và ý thức phận mình.
Phận người mong manh yếu đuối, ai ai cũng biết thế. Nhưng cuộc sống thường nhật với tất cả những bộn bề của nó, dễ làm ta quên. Có khi ta để cho niềm ý thức về sự bất tất của kiếp người ngủ quên bằng một giấc ngủ rất sâu, rất dài trong một góc tâm hồn. Chỉ khi đối diện những mất mát, ta mới có dịp đánh thức niềm ý thức trên chính thân phận và cuộc đời mình. Nỗi mất mát sẽ giúp ta nhận ra thân phận mình mong manh, yếu ớt hơn là cuộc sống bình lặng ngày ngày êm ả trôi. Vì thế, chính lúc này đây, liên đới cùng Đức Thánh Cha và Hội Thánh hoàn vũ, ta thấy thử thách hôm nay dễ đưa ta về với nội tâm để ý thức thân phận mỏng dòn của mình. Từ đó, ta càng thêm khiêm tốn. Ta không hằn học với kẻ có ý hại mình, không thù hận kẻ đã rắp tâm gieo sự dữ, không quá chua xót hay cay cú với thủ đoạn của kẻ đã từ lâu nuôi trong lòng nỗi oán ghét đức tin Công giáo.
2. Trong thử thách, ta được thêm ơn đức tin và ơn biết cầu nguyện.
Chúng ta chắc chắn rằng, từ ngày xảy ra việc truyền thông a tòng muốn làm sụp đổ uy tín của Hội Thánh Công giáo, nhiều người đã cầu nguyện. Ngay trong thái độ cầu nguyện đã biểu lộ một lòng tin mạnh. Không chỉ cá nhân cầu nguyện. Thời gian qua, các giám mục và nhiều linh mục đã liên tiếp mời gọi anh chị em giáo dân cầu nguyện cho Đức Thánh Cha, cho Hội Thánh, cho hàng giáo phẩm và phẩm trật Hội Thánh. Mời gọi nhau cầu nguyện cũng có nghĩa là hun đúc trong nhau lòng tin và niềm cậy trông vào Chúa. Tin rằng Chúa không bỏ rơi Hội Thánh là tác phẩm vô giá của Người. Cậy trông quyền năng và tình yêu của Chúa lớn hơn tội lỗi, lớn hơn mọi sự dữ, lớn hơn mọi mưu toan của lòng người. Bởi có tin mới cầu nguyện. Có cậy trông mới đặt mình, đặt mọi khó khăn của mình vào tay Chúa.
3. Trong thử thách, ta biết ăn năn tội và ăn năn tội thật lòng.
Người ta có cớ nặng lời xúc phạm Hội Thánh vì tội lỗi của chúng ta, của mỗi người con của Hội Thánh. Nhất là với các linh mục, hơn ai hết, vì trách vụ của mình, các linh mục luôn luôn mời gọi mọi người ăn năn tội. Vì thế, hôm nay nghe đây đó lỗi lầm của anh em mình bị phơi bày, bị chỉ trích, các linh mục càng phải thấm thía hơn những đổ vỡ, những mất mát do tội gây ra. Hãy nhớ rằng, tội mà xuất phát từ các linh mục, thì đó là gương mù nặng. Dù chưa đến mức phạm tội như anh em mình, nhưng cũng đã nhiều lần chúng ta phạm tội. Hoặc chưa bị tố giác như anh em mình, thì tội mà chúng ta phạm vẫn là tội không hơn không kém. Vì thế, càng đối diện với thử thách mà Hội Thánh phải gánh chịu vì tội lỗi của chúng ta, chúng ta càng phải ăn năn tội và ăn năn tội thật lòng.
4. Trong thử thách, chúng ta thực sự trưởng thành.
Thử thách nào cũng gây đau khổ. Nhưng thử thách nào cũng tạo nên sự trưởng thành. Nếu không có ngày thứ Sáu Thánh thê lương ảm đạm, chắc sẽ khó có ngày những người thuyền chày kém cỏi, nhu nhược dám mở bung cửa nhà tiệc ly tung mình trên mọi nẻo đường làm thay đổi cả thế giới. Càng đổ vỡ, mất mát nhiều bao nhiêu, ta càng lớn lên, càng mạnh mẽ, càng chững chạc bấy nhiêu. “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Qua những kinh nghiệm thương đau của thử thách. Hội Thánh và từng người con của Hội Thánh, đặc biệt hàng linh mục là những nhà lãnh đạo trong Hội Thánh, chắc chắn từ nay sẽ được trui rèn hơn, sẽ quyết tâm sống đúng bậc, đúng vị trí của thánh chức mà Chúa ban cho mình hơn.
Đó là chưa kể đến ơn Chúa. Trong thử thách, Chúa sẽ gìn giữ Hội Thánh, gìn giữ phẩm trật Hội Thánh và gìn giữ từng người chúng ta. Ơn Chúa gìn giữ chúng ta còn lớn hơn cả những gì chúng ta đang phải đối mặt. Ơn Chúa sẽ làm cho chúng ta kiên vững. Với các linh mục, ơn Chúa sẽ giúp các ngài can đảm sống đến cùng ba lời thề Phúc Âm: Khiết tịnh, Nghèo khó, Vâng phục. Sống trọn ba lời thề Phúc Âm, các linh mục sẽ là gương sáng, chứ không gây gương mù, không gây cớ cho sự dữ a tòng bôi nhọ Hội Thánh.
5. Trong thử thách, tình yêu Thiên Chúa vẫn sáng ngời.
Thánh Gioan đã từng viết: “Tình yêu cốt ở điểm này, không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội chúng ta” (1Ga 4, 1). Khẳng định của thánh Gioan cho ta biết, Chúa đã yêu ta trước. Tình yêu của Người bao trùm chúng ta từ muôn thuở, từ trước khi ta có thể đáp trả tình yêu ấy. Khi ta chưa là ta, ta đã được ghi khắc trong lòng yêu thương của Chúa. Khi ta làm người, tự thưở nào, ta đã sống trong chiếc nôi tình yêu ấy. Bởi thế, hôm nay, giữa những phong ba bão tố, ta vẫn thấy Chúa không rời xa ta. Mãi mãi Hội Thánh vẫn là Hội Thánh của Chúa. Mãi mãi Hội Thánh vẫn là phương tiện duy nhất để Chúa ban ơn cứu độ của Người. Chúa không loại trừ Hội Thánh của Chúa. Làm sao Hội Thánh mà Người đã phải “sai Con của Người đến làm của lễ đền tội”, làm sao Hội Thánh mà Chúa đã phải cứu chuộc bằng giá máu Con của Người, lại có thể bị Người rời xa! Vì thế, giữa cơn thử thách này, chúng ta vẫn thấy tình yêu Thiên Chúa sáng ngời. Tình yêu ấy là sức mạnh để chúng ta đặt niềm cậy trông, để chúng ta ăn năn tội, để chúng ta tin tưởng mà bước tới.

III CỬA ĐỊA NGỤC KHÔNG THẮNG NỔI (Mt 16, 18).
Thánh Matthêu cho biết, một lần Chúa hỏi thẳng các tông đồ: “Anh em bảo Thầy là ai?”. Thánh Phêrô đã đại diện tông đồ đoàn tuyên xưng đức tin: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Thánh Phêrô không ngờ rằng, sau lời tuyên tín ấy, Chúa nâng ông lên đến mức không thể tưởng tượng, ông trở thành nền tảng của Hội Thánh: “Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và CỬA ĐỊA NGỤC KHÔNG THẮNG NỔI” (x.Mt 16, 13-20).

Với lời khẳng định “CỬA ĐỊA NGỤC KHÔNG THẮNG NỔI” của Chúa Giêsu cho chúng ta an lòng. Bởi Hội Thánh này là tác phẩm tuyệt vời, một tác phẩm có một không hai của Thiên Chúa. Dù trao quyền cho Phêrô, nhưng Chúa vẫn khẳng định: “Thầy xây Hội Thánh của Thầy”. Hội Thánh là Hội Thánh do “Thầy xây”; Hội Thánh là “Hội Thánh của Thầy”, chứ không phải của Phêrô hay của bất cứ ai khác. Người ta đã không thể hủy diệt Thầy, thì người ta cũng không thể làm gì nổi Hội Thánh. Thầy bất diệt. Hội Thánh của Thầy cũng sẽ là Hội Thánh bất diệt, sẽ đi đến cùng trong ơn Phục Sinh, trong sự sống đời đời mà chỉ một mình Thầy nắm giữ và trao ban.

Với lời khẳng định “CỬA ĐỊA NGỤC KHÔNG THẮNG NỔI”, chúng ta thấy những thử thách hôm nay chỉ là một chặng đường thập giá mới mà Hội Thánh vác đi theo Chúa của mình, như bao nhiêu chặng đường thập giá của hơn hai mươi thế kỷ qua mà Hội Thánh đã trung kiên vác lấy. Bất chấp bao nhiêu gian truân, bất chấp bao nhiêu nghiệt ngã của lòng người độc ác, Hội Thánh không gục ngã. Đúng hơn, qua tất cả những sóng gió ấy, Hội Thánh càng có dịp canh tân chính mình, càng là cơ hội để Hội Thánh bày tỏ lòng trung thành tuyệt đối của mình với Thiên Chúa. Trên chặng đường thập giá mới này, chúng ta cùng xác tín như thánh Phaolô: “Chúng tôi mang sứ vụ tông đồ nơi mình như chứa đựng kho tàng trong những bình sành, để chứng tỏ quyền năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa, chứ không phải từ chúng tôi. Chúng tôi bị dồn ép tư bề, nhưng không bị đè bẹp; hoang mang, nhưng không tuyệt vọng; bị ngươc đãi, nhưng không bị bỏ rơi; bị quật ngã, nhưng không bị tiêu diệt. Chúng tôi luôn mang nơi thân mình cuộc thương khó của Đức Giêsu, để sự sống của Đức Giêsu cũng được biểu lộ nơi thân mình chúng tôi” (2Cr 4, 6-10).
Nghe trong lời đầy sức mạnh, đầy uy quyền của Chúa Giêsu: “Cửa địa ngục không thắng nổi”, một mặt tôi thấy bình an vì Hội Thánh vẫn đứng vững, vẫn vượt qua, vẫn vươn lên và trường tồn.
Nhưng mặt khác, vì vững tin vào lời quyền năng của Chúa mà tôi lại cảm thấy lo sợ thay cho những kẻ điên cuồng chống phá Hội Thánh. Ngày xưa những kẻ giết chết Chúa Giêsu cũng đã từng hả hê cho rằng mình chiến thắng, nhưng họ lầm. Họ đã chết. Giêsu mà họ giết chết đã sống và vẫn sống; Dọc dài lịch sử Hội Thánh, nhiều kẻ cũng đã tấn công Hội Thánh, nhiều thế lực, nhiều chánh quyền không những bách hại mà còn bách hại Hội Thánh cách có hệ thống, chẳng những không thể làm suy giảm đức tin của Hội Thánh, mà nhiều kẻ trong số ấy đã qua đi, còn Hội Thánh vẫn hiên ngang giương cao ngọn cờ phục sinh, ngọn cờ của chiến thắng.
Tôi càng sợ hãi hơn cho những kẻ say trong việc chống phá Hội Thánh khi đọc lại ơn gọi của thánh Phaolô. Ngày ấy, Phaolô cũng say trong việc bách hại Hội Thánh. Ông đâu ngờ rằng, Chúa đồng hóa chính bản thân Chúa với Hội Thánh của Chúa: “Saun, Saun, tại sao ngươi bắt bớ ta?”(Cv 26, 14b). Cùng với việc cảnh cáo Phaolô nặng lời: “Giơ chân đạp mũi nhọn thì khốn cho ngươi!” (Cv 26, 14c), ngày ấy, Chúa đã đốn ngã Phaolô, Chúa đánh cho đôi mắt ông phải đui mù. Chính khi ông mù đôi mắt thân xác, ông mới sáng đôi mắt tâm hồn.
Lo sợ thay cho những kẻ “giơ chân đạp mũi nhọn” hôm nay, chúng ta hãy cầu nguyện thật nhiều để cơn thịnh nộ của Chúa không đè bẹp họ.
Chúng ta cầu nguyện cho lòng thống hối mau đến với họ. Xin Chúa hãy giáo dục họ bằng cách thức mà Chúa đã giáo dục thánh Phaolô, để cũng như thánh Phaolô: “Ta biến nó thành lợi khí Ta chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái Israel” (Cv 9,15) thế nào, thì họ cũng trở thành “lợi khí” của Chúa trong thế giới hôm nay như vậy. Chúng ta cầu nguyện để họ hiểu rằng, họ sẽ chẳng làm gì nổi đối với Hội Thánh của Chúa. Sức mạnh và quyền lực của địa ngục sẽ không thắng nổi. Vì thế họ đừng dại dột “giơ chân đạp mũi nhọn”, đừng tham vọng đánh gục Hội Thánh kẻo khốn thân!

VẤN TÂM
1. Tất cả những tố cáo từ phía mạng lưới truyền thông trên thế giới đều nhắm vào đức khiết tịnh của đời sống linh mục. Trong giờ tĩnh tâm này, chúng ta thành tâm ăn năn tội về những lần, bằng cách này cách khác, dù nhẹ hay nặng, chúng ta đã xúc phạm đến đức khiết tịnh. Hãy quyết tâm chừa tội. Hãy tìm dịp thuận tiện để đền tội mình.
2. Trong khi cầu nguyện và đền tội bản thân, Chúng ta không quên hướng tới những linh mục nào đã trót sai phạm. Họ là những anh em trong thánh chức linh mục với chúng ta. Chúng ta liên đới với nhau trong sự thánh thiện và liên đới với họ trong tội lỗi, để trong khi đền tội bản thân, chúng ta cũng đền tội thay cho nhau, nhờ đó sự thánh thiện của người này sẽ giúp người khác nhận được ơn Chúa.
3. Thánh Công đồng nói: “Sự tiết dục hoàn toàn và vĩnh viễn vì Nước Trời đã được Chúa Kitô khuyến khích, mà qua các thời đại và ngay cả ngày nay vẫn được một số đông Kitô hữu sẵn lòng chấp nhận và tuân giữ một cách đáng khâm phục, thì hiện thời vẫn luôn được Giáo Hội hết sức quý trọng trong đời sống linh mục… Nhờ đức trinh khiết hay bậc độc thân vì Nước Trời, các linh mục được thánh hiến cho Chúa Kitô với một lý do mới mẻ và tuyệt hảo được kết hợp cách dễ dàng hơn với Người bằng một trái tim không chia sẻ, tận hiến cách tự do hơn trong Người để phục vụ Thiên Chúa và loài người…” (Sắc lệnh về Chức vụ và Đời sống các linh mục, số 16).
Như vậy:
- Đức Khiết tịnh được Chúa Kitô khuyến khích.
- Đức Khiết tịnh được số đông Kitô hữu sẵn lòng chấp nhận.
- Đức Khiết tịnh được Giáo Hội hết sức quý trọng.
- Nhờ đức Khiết tịnh, các linh mục được thánh hiến cho Chúa Kitô.
- Nhờ đức Khiết tịnh, các linh mục được kết hợp cách dễ dàng hơn với Chúa Kitô bằng một trái tim không chia sẻ.
- Nhờ đức Khiết tịnh, các linh mục được tận hiến cách tự do hơn trong Chúa Kitô để phục vụ Thiên Chúa và loài người.
Qua đoạn văn ngắn, ta thấy tầm quan trọng hết sức của đức Khiết tịnh. Vì thế, anh em linh mục chúng ta, từ nay, hãy quyết tâm bảo vệ bằng được đức khiết tịnh trong suốt đời linh mục của mình.
4. Chúng ta hãy nghe lại một đoạn văn rất ngắn liên quan đến ơn gọi linh mục trong “Lời trần tình với những người Công giáo” của Đức Cha Phaolô Bùi Văn Đọc, để thấm thía hơn việc cấp bách phải ăn năn tội và đền tội của hàng linh mục chúng ta: “…Các giáo sĩ, trong ‘Năm Linh Mục’ này hãy cố gắng tối đa để canh tân bản thân và đời sống, tránh làm cớ cho thế gian to tiếng sỉ nhục Giáo Hội và cả Chúa Giêsu nữa” (trang web của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam: hdgmvietnam.org).
HƯỚNG VỀ VĨNH CỬU
Trên đường tiến về vĩnh cửu, ta hãy ký thác mình cho Đức Mẹ, xin Đức Mẹ giúp ta chuẩn bị tâm hồn, chuẩn bị hành trang của mình thật chu đáo, thật đầy đủ bằng nhân đức, bằng những hy sinh trong đời dâng hiến.
Nơi Đức Mẹ, chỉ một lần thưa “xin vâng, này tôi là nữ tỳ của Chúa” (Lc 1, 38), thay cho cả một đời sống “xin vâng”. Các linh mục cũng vậy, ngày lãnh nhận thánh chức, chúng ta cũng thưa “xin vâng”. Hãy ký thác cho Đức Mẹ, để chúng ta cũng được cùng Đức Mẹ sống một đời “xin vâng”.
“Xin vâng” là khởi điểm của mọi từ bỏ trong cuộc đời Đức Mẹ. Chúng ta ký thác đời mình cho Đức Mẹ, để được Đức Mẹ dạy chúng ta “xin vâng” trọn vẹn và từ bỏ đến cùng, không bao giờ hối tiếc.
Chúng ta “xin vâng” để không sống ý riêng mình, nhưng sống theo ý Chúa.
Chúng ta “xin vâng” để can đảm khước từ mọi cám dỗ, nhất là những cám dỗ làm mất căn tính linh mục của mình.
Chúng ta “xin vâng” để liên lỉ cầu nguyện, xin ơn Chúa trợ giúp thoát khỏi mọi thù nghịch, mọi nguy hiểm của linh hồn bất ngờ ập đến khiến ta đánh mất ơn Chúa.
Chúng ta “xin vâng” để luôn sống trong tinh thần khiêm hạ, nhờ đó nhận ra bản tính mỏng dòn của bản thân mà xa tránh dịp tội.
Chúng ta “xin vâng” để dễ dàng trở thành nhịp cầu cho anh chị em đến với Chúa.
Chúng ta “xin vâng” để luôn ý thức mình phải làm gương lành, gương sáng, chứ không làm gương mù, gương tối.
Chúng ta “xin vâng” để chấp nhận cái chết bất cứ lúc nào cũng có thể bất ngờ ập đến. Có như thế, chúng ta mới luôn luôn trong tư thế sẵn sàng cho ngày giờ Chúa định. Có như thế, chúng ta mới cố gắng sống trong sạch. Có như thế, chúng ta mới hoàn thành đời mình trong ơn nghĩa của Chúa.
Xin ký thác tất cả trong tay Đức Mẹ. Xin Đức Mẹ chuyển cầu cho chúng ta.
Lm JB Nguyễn Minh Hùng
URL: http://danchuausa.net//trong-thu-thach-chung-ta-cau-nguyen/

Kinh Dâng Giáo Hội Việt Nam cho Đức Bà MARIA Đồng Trinh

Kinh Dâng Giáo Hội Việt Nam cho Đức Bà MARIA Đồng Trinh
Lạy Rất Thánh Đức Bà là Mẹ Đức Chúa Trời và Mẹ chúng con, nay chúng con sấp mình xin dâng cho Mẹ rất nhân từ, trót mình chúng con là thân xác, sự sống, các việc làm và mọi sự thuộc về chúng con. Lại chúng con cũng lấy lòng con cái mà dâng cho Đức Mẹ mọi người trong Giáo Hội Việt Nam nầy.
Trước là xin Đức Bà làm Mẹ các Thầy Cả, cùng các kẻ giúp việc giảng Đạo Thánh, để mọi đấng bậc được lòng sốt sắng, làm gương sáng và chịu khó lập công cho bền lòng.
Lại xin Đức Bà làm Mẹ các bổn đạo và phù hộ cho các con cái hằng được thêm nhiều và tấn tới đi đàng nhân đức một ngày một hơn.
Sau hết xin Đức Bà làm Mẹ các kẻ còn ở ngoài Hội Thánh mà đưa về sự sáng thật là đạo thánh Đức Chúa Trời. Chớ chi hết mọi người nhờ Máu cực châu báu Con Đức Mẹ đã đổ ra mà cứu chuộc và nhờ công nghiệp Đức Mẹ cầu bầu, mà được tìm đến cùng Trái Tim cực trọng Đấng Cứu Thế, là cội rễ sự nên lành nên thánh, để sau nên một đoàn chiên, theo một Chúa chiên.
Đức Bà phù hộ kẻ có đạo
Cầu cho chúng con.
Đức Bà thông ơn THIÊN CHÚA
Cầu cho chúng con.
Nữ Vương nước Việt Nam ngự trên Trời
Cầu cho chúng con. AMEN

Là người Công Giáo, chúng ta luôn yêu mến Giáo Hội Công Giáo là Mẹ của chúng ta: Mẹ luôn mới mẻ, Mẹ luôn tươi trẻ!

Là người Công Giáo, chúng ta luôn yêu mến Giáo Hội Công Giáo là Mẹ của chúng ta: Mẹ luôn mới mẻ, Mẹ luôn tươi trẻ!

In
          Chúa Giêsu, Ông Tổ của Đạo Công Giáo chúng ta, đã đánh bại Thần Chết, đã phục sinh sống lại, là Đấng hoàn toàn mới mẻ, hoàn toàn tươi trẻ. Vì thế, Giáo Hội của Ngài lập ra, cũng luôn mới mẻ, cũng luôn tươi trẻ.
Giáo Hội Công Giáo, do Chúa Giêsu thành lập, là một tổ chức tôn giáo đã có mặt trên quả địa cầu nầy hơn hai ngàn năm rồi.
Trong hơn hai mươi thế kỷ qua, bao nhiêu ngai vàng sụp đổ, bao nhiêu tổ chức tiêu tan, bao nhiêu nhân vật danh tiếng không còn, bao nhiêu công trình đã lu mờ, thế mà Giáo Hội Công Giáo vẫn luôn mới mẻ, vẫn luôn tươi trẻ.
          Giáo Hội Công Giáo, mà trong quá khứ cũng như trong hiện tại, thường bị bắt bớ, bị xâu xé, nhiều phen xem ra sắp ngã xuống bờ diệt vong, nhưng vẫn luôn vững đứng, vì cũng như Thầy Giêsu của mình, Giáo Hội Công Giáo luôn tái sinh, luôn phục sinh, luôn mới mẻ.
          Có thể có kẻ cho Giáo Hội Công Giáo của chúng ta đã già nua, đã lỗi thời. Đối với họ, Giáo Hội Công Giáo là một tổ chức tuy đáng kính, nhưng điều nầy đã thuộc về quá khứ, đã thuộc về đời trước, vì hiện nay, Giáo Hội Công Giáo đã hết thời rồi, không còn hợp thời nữa: có người bỏ Giáo Hội Công Giáo mà đi, ít kẻ còn theo Giáo Hội Công Giáo nữa....
          Những kẻ chủ trương như vậy là lầm vì Giáo Hội Công Giáo vẫn luôn tươi trẻ, vẫn luôn mới mẻ, vẫn luôn có mặt khắp nơi, vẫn luôn hăng say hoạt động khắp chốn, vẫn thu hút nhiều kẻ trở lại đó đây, đây đó.
          Lạ thay! Giáo Hội công Giáo càng lâu trong thời gian, càng trẻ thêm trong thời gian. Giáo Hội công Giáo càng nhiều trong thời gian, càng rực rỡ thêm trong thời gian.
Thời gian không làm cho Giáo Hội Công Giáo trở nên già cỗi, héo khô. Trái lại, với thời gian, Giáo Hội Công Giáo càng sinh động, càng lột xác, càng tươi trẻ.
Giáo Hội Công Giáo là Người Mẹ luôn luôn tươi trẻ của người  công giáo chúng ta.
Giáo Hội Công Giáo luôn ôm ấp chúng ta vào lòng.
Giáo Hội Công Giáo dạy chúng ta biết Chúa, biết lẽ sống chết, biết số phận đời đời của mình, biết chắp tay chạy đến cầu nguyện cùng Thiên Chúa toàn năng (quyền phép vô cùng), toàn tri (biết hết mọi sự), toàn ái (yêu thương chúng ta vô cùng), biết trông cậy chạy đến với Chúa Giêsu đầy lân tuất, biết thỏ thẻ với Mẹ Maria đáng yêu, đáng kính.
          Giáo Hội Công Giáo sai các linh mục đến săn sóc chúng ta, tha tội cho chúng ta, trao ban cho chúng ta những kho tàng Bí Tích vô cùng quý giá.
          Trong lòng Giáo Hội Công Giáo là Mẹ luôn tươi trẻ, chúng ta được lớn lên trong sự sống sung mãn của Thiên Chúa.
          Trong cánh tay Giáo Hội Công Giáo là Mẹ luôn tươi trẻ, chúng ta sẽ được nhắm mắt bình an, lìa cõi thế tạm nầy mà về Quê Trời đời đời bất diệt.
          Là người  Công Giáo. chúng ta quyết không bao giờ lìa bỏ Giáo Hội Công Giáo là Mẹ của chúng ta!
          Là người Công Giáo, chúng ta quyết luôn sống trong Giáo Hội Công Giáo và chết trong Giáo Hội Công Giáo là Mẹ của chúng ta!
          Lạy Chúa, xin cho chúng con biết yêu mến Giáo Hội Công Giáo là Mẹ của chúng con!
Xin cho chúng con biết vâng lời Giáo Hội Công Giáo là Mẹ của chúng con!
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết hiệp nhất với nhau, đoàn kết với  nhau, sát cánh bên nhau để bênh vực Giáo Hội Công Giáo là Mẹ của chúng con!
Xin cho chúng con biết kính trọng Những Vị Đại Điện của Chúa trong Giáo Hội công Giáo, biết lắng nghe những Vị Đại Diện của Chúa trong Giáo Hội Công giáo như lời Chúa đã từng dạy chúng con trong Phúc Âm Thánh Luca: “Ai nghe các con là nghe Thầy; và ai khước từ các con là khước từ Thầy; mà ai khước từ Thầy, là khước từ Đấng đã sai Thầy.” (16).
Linh mục Emmanuen Nguyễn Vinh Gioang
Nguon: http://tonggiaophanhue.net/home/index.php?option=com_content&view=article&id=2309:la-ngi-cong-giao-chung-ta-luon-yeu-mn-giao-hi-cong-giao-la-m-ca-chung-ta-m-luon-mi-m-m-luon-ti-tr&catid=72:giao-hoi-cong-giao&Itemid=102

Hãy Yêu Mến Giáo Hội…

Hãy Yêu Mến Giáo Hội…

 

HÃY YÊU MẾN GIÁO HỘI LÀ MẸ

ĐÃ SINH CHÚNG TA TRONG ĐỨC TIN

Tác giả:  Linh Tiến Khải

VATICAN ET PAPE FRANCOIS

Chúng ta hãy yêu mến Giáo Hội, vì Giáo Hội là Bà Mẹ đã cho chúng ta chào đời trong đức tin bởi quyền năng của Chúa Thánh Thần. Đức tin đó là ơn Thiên Chúa ban cho chúng ta qua gia đình, qua cộng đoàn dậy chúng ta nói ”Tôi tin”. Và chúng ta tất cả đều được mời gọi cộng tác vào việc làm cho các tín hữu mới sinh ra trong đức tin, giáo dục đức tin và loan báo Tin Mừng. Kính thưa qúy vị thưa các bạn, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói như trên với gần 100.000 tín hữu và du khách hương năm châu tham dự buổi tiếp kiến chung sáng thư tư hàng tuần hôm qua tại quảng trường thánh Phêrô. Xe díp chở Đức Thánh Cha đã bắt đầu ra quảng trường lúc 9 giờ 45 qua các lối đi để ngài chào tín hữu.
Trong bài huấn dụ Đức Thánh Cha đã trình bày đề tài giáo lý ”Giáo Hội là ”mẹ”. Ngài nói trong các hình ảnh mà Công Đồng Chung Vaticăng II đã chọn để giúp chung ta hiểu rõ hơn bản chất của Giáo Hội nghĩa là bản chất là ”mẹ”: Giáo hội là mẹ chúng ta trong đức tin, trong cuộc sống siêu nhiên (LG 6.14.15.41.42). Đó là một trong các hình ảnh hay được các giáo phụ dùng nhất trong các thế kỷ đầu, nhưng tôi nghĩ nó cũng hữu ích đối với chúng ta. Đối với tôi đó là hình ảnh đẹp nhất của Giáo Hội: Giáo Hội mẹ.
Trước hết chúng ta hãy tìm hiểu bà mẹ là gì trong thực tại của chức làm mẹ. Một bà mẹ sinh chúng ta vào cuộc sống, mang thai con 9 tháng trong lòng, rồi cho nó chào đời bằng cách sinh ra nó. Áp dụng vào trường hợp của Giáo Hội Đức Thánh Cha nói:
Giáo Hội cũng thế: sinh chúng ra trong đức tin, bởi phép Chúa Thánh Thần khiến cho Giáo Hội được phong phú, như Đức Trinh Nữ Maria. Giáo Hội và Đức Trinh Nữ Maria cả hai đều là mẹ, điều người ta có thể nói về Giáo Hội, thì cũng có thể nói về Đức Mẹ, và điều người ta nói về Đức Mẹ cũng có thể nói về Giáo Hội. Chắc chắn đức tin là một hành động cá nhân ”Tôi tin”, chính tôi, một cách cá nhân, đáp trả lai Thiên Chúa là Đấng làm cho tôi biết ngài và muốn bước vào tình bạn với tôi (Lumen fidei 39). Nhưng đức tin tôi nhận được từ các người khác, trong một gia đình, trong một cộng đoàn dậy tôi nói ”tôi tin”, ”chúng tôi tin”. Một kitô hữu không phải là một ốc đảo! Chúng ta không trở thành kitô hữu trong phòng thí nghiệm. Chúng ta không trở thành tín hữu kitô một mình và với sức lực của chúng ta, mà đức tin là một món qùa, một ơn của Thiên Chúa được ban cho chúng ta trong Giáo Hội và qua Giáo Hội. Đó chính là lúc Giáo Hội làm cho chúng ta sinh ra như là con cái của Thiên Chúa, là lúc, trong đó sự sống của Thiên Chúa được ban cho chúng ta, Giáo Hội sinh chúng ta ra như là mẹ. Nếu anh chị em đến nhà nguyện rửa tội của Đền thờ thánh Gioan Laterano, là nhà thờ chính tòa của Đức Giáo Hoàng, ở bên trong có một bản khắc bằng tiếng Latinh đại ý như thế này: ”Nơi đây sinh ra một dân tộc thuộc dòng dõi Thiên Chúa, được sinh ra bởi Chúa Thánh Thần, Đấng làm cho nước này được phong phú, mẹ Giáo Hội sinh ra con cái trong các làn sóng này”. Đẹp không? Và điều này giúp chúng ta hiểu một điều quan trọng: việc chúng ta là phần của Giáo Hội không phải là một sự kiện hình thức bề ngoài, không phải là điền vào một tờ giấy mà người ta đưa cho chúng ta. Không, không phải vậy! Nó là một hành động nội tại, sống động. Chúng ta không thuộc về Giáo Hội như thuộc một hiệp hội, một đảng phái, hay bất cứ một tổ chức nào khác. Mối dây nối kết sinh tử giống như với mẹ chúng ta, bởi vì ”Giáo Hội thật là mẹ các kitô hữu” (De moribus Ecclesiae, I,30,62-63; PL 32,1336). Bậy giờ chúng ta thử hỏi xem tôi nhìn Giáo Hội như thế nào? Tôi có nhớ ơn cha mẹ tôi, bởi vì các ngài đã cho tôi sự sống, tôi có nhớ ơn Giáo Hội, bởi vì đã sinh ra tội trong đức tin qua bí tích Rửa Tội không? Nhưng có được bao nhiêu kitô hữu còn nhớ ngày rửa tội của mình? Và tôi muốn hỏi một câu ở đây: Bao nhiều ngươi trong anh chị em – mỗi người tự trả lời trong tim mình nhé – bao nhiêu người trong anh chị em nhớ ngày rửa tội của bình? Có vài cánh tay giơ lên… Nhưng có biết bao nhiêu người không nhớ. Có người nói: ”Nhưng con nhớ là vào lễ Phục Sinh, vào lễ Giáng Sinh, con tin vậy”. Ngày Rửa tội là ngày chúng ta sinh ra vào Giáo Hội, ngày trong đó Mẹ Giáo Hội đã sinh ra chúng ta. Thật là đẹp… Và bây giờ có một bài tập phải làm ở nhà đây: Hôm nay khi về nhà, anh chị em hãy tìm xem ngày rửa tội của mình là ngày nào. Và ngày đó là ngày tốt để mừng lễ. để cám ơn Chúa vì ơn ấy. Anh chị em có làm điều này không? Và tín hữu cả quảng trường thưa to ”Dạ có”. Phải, đó là bài tập đấy nhé! Anh chị em hãy làm các bài tập… Chúng ta hãy yếu mến Giáo Hội như yêu mẹ chúng ta, và cũng biết thông cảm các thiếu sót của Giáo Hội. Tất cả mọi bà mẹ đều có các thiếu sót, tất cả chúng ta cũng đều có các thiếu sót. Nhưng khi người ta nói tới các thiếu sót đó của mẹ chúng ta, thì chúng ta che đậy chúng lại, chúng ta yêu chúng, thế thôi… Và Giáo Hội cũng có các thiếu sót của mình. Tôi có yêu mến Giáo Hội như thế, như tôi yêu mẹ tôi không? Chúng ta có giúp Giáo Hội trở thành xinh đẹp hơn, đích thật hơn, theo như Chúa muốn không? Tôi để lại cho anh chị em các câu hỏi này. Nhưng đừng quên các bài tập đấy nhé! Hãy tìm ngày rửa tội của chúng ta để giữ gìư nó trong tim và mừng nó.
Tiếp tục bài huấn dụ Đức Thánh Cha nói: một bà mẹ không hạn chế trong việc trao ban sự sống, nhưng còn chăm lo săn sóc con cái lớn lên, cho chúng bú sữa, nuôi nấng và dậy cho chúng con đường cuộc sống, luôn luôn đồng hành với chúng với sự chú ý, với lòng trìu mến, với tính yêu thương, cả khi chúng đã khôn lớn. Và trong điều này mẹ cũng biết sửa dậy, tha thứ, cảm thông, và gần gũi chúng trong bệnh tật, khổ đau. Tắt một lời, một bà mẹ tốt trợ giúp con cái ra khỏi chính mình, không ở lại một cách dễ dãi đưới cánh mẹ, như một lữ gà con ở dưới cánh gà mẹ. Áp dụng cho Giáo Hội Đức Thánh Cha nói:
Như là một bà mẹ tốt Giáo Hội cũng làm y như thế: đồng hành với sự trưởng thành của chúng ta, bằng cách thông truyền Lời Chúa cho chúng ta, là ánh sáng chỉ con đường cuộc sống kitô cho chúng ta, và ban phát các bí tích. Giáo Hội nuôi dưỡng chúng ta bằng bí tích Thánh Thế, đem lại ơn tha thứ cho chúng ta qua bí tích Sám Hối, nâng đỡ chúng ta trong lúc đau yếu với bí tích Xức Dầu bệnh nhân. Giáo Hội đồng hành với chúng ta trong suốt cuộc sống đức tin. Chúng ta có thể đưa ra vài câu hỏi khác nữa: Tôi có tương quan nào với Giáo Hội? Tôi có cảm thấy Giáo Hội như là mẹ trợ giúp tôi lớn lên như kitô hữu hay không? Tôi có tham dự vào cuộc sống của Giáo Hội hay không, tôi có cảm thấy mình là phần của Giáo Hôi không? Tương quan của tôi là một tương quan chỉ có hình thức hay là sinh tử?
Còn một tư tưởng ngắn thứ ba nữa. Trong các thế kỷ đầu của Giáo Hội có một thực tại rõ ràng: Giáo Hội trong khi là mẹ của các kitô hữu, cũng làm ra các kitô hữu nữa, và cũng được làm thành bởi các kitô hữu. Giáo Hội không là cái gì khác với chính chúng ta, mà được coi như là toàn thể các kitô hữu, như là ”chúng tôi” của các tín hữu kitô, tôi, bạn, tầt cả chúng ta là phần của Giáo Hội. Thánh Giêrôlamô đã viết: ”Giáo Hội của Chúa Kitộ không là gì khác, nếu không là các linh hồn của những người tin nơi Chúa Kitô” (Tract. Ps 86; PL 26,1-84). Như vậy chức làm mẹ của Giáo Hội chúng ta tất cả chủ chăn và giáo dân đều cùng sống.
Đức Thánh Cha nói thêm: Đôi khi tôi nghe nói: “Tôi tin Thiên Chúa, nhưng không tin Giáo Hội”, ”Tôi đã nghe rằng Giáo Hội nói… ” Nhưng mà ai, nói khi nào? Không, các linh mục nói… Nhưng các linh mục là một chuyện… nhưng Giáo Hội không chỉ có các linh mục: Giáo Hội là tất cả chúng ta. Và bếu bạn nói rằng bạn tin Thiên Chúa nhưng không tin Giáo Hội, thì bạn đang nói rằng bạn không tin chính mình, và đó là một sự mâu thuẫn. Giáo Hội là chúng ta tất cả. Tất cả, từ em bé mới vừa được rửa tội ở kia, cho tới các Giám Mục, Giáo Hoàng, tất cả. Tất cả chúng ta là Giáo Hội và tất cả chúng ta đều bình đẳng trước mắt Thiên Chúa. Tất cả! Và tất cả chúng ta đều được mời gọi cộng tác vào việc sinh ra các kitô hữu mới cho đức tin, tất cả chúng ta đều được mời gọi là những người giáo dục trong đức tin, và loan báo Tin Mừng. Mỗi người trong chúng ta hãy tự hỏi: tôi làm gì để cho các người khác có thể chia sẻ đức tin kitô? Tôi có phong phú trong đức tin của tôi không, hay tôi là một kẻ đóng kín? Khi tôi lập lại là tôi yêu một Giáo Hội không đóng kín trong ranh giới của mình, nhưng có khả năng ra ngoài, di chuyển, cả với vài ngơuy hiểm, để đem Chúa Kitộ tới cho tất cả mọi người, tôi nghĩ tới tất cả, tới tôi, tới bạn, tới mọi kitô hữu! Tôi nghĩ tới tất cả mọi người. Tất cả chúng ta đều chia sẻ chức làm mẹ của Giáo hội, tất cả chúng ta là Giáo Hội, tất cả; để cho ánh sáng của Chúa Kitô tới với tận cùng bờ cõi trái đất. Và hoan hô Mẹ Thánh Giáo Hội! Xin tất cả mọi người: Hoan hô Nẹ Thánh Giáo Hội!
Đức Thánh Cha đã chào các đoàn tín hữu hiện diện. Ngài nhắc cho mọi người biết ngày hôm nay là lễ Tên Rất Thánh Me Maria và khích lệ mọi người khẩn cầu Mẹ; giới trẻ để cảm nhận được sự hiền dịu tình yêu của Mẹ Thiên Chúa; người đau yếu đặc biệt trong những lúc của thánh giá và khổ đau, hãy biết nhìn lên Mẹ; và các cặp vợ chồng mới cưới nhìn lên Mẹ như Sao sáng của con đường tận hiến và trung thanh trong hôn nhân.
Sau khi đọc Kinh Lậy Cha Đức Thánh Cha đã ban phép lành tòa thánh cho mọi người.
http://www.cungmedonghanh.com/bai-gianggiao-huan/linh-tien-khai/hay-yeu-men-giao-hoi/

LUÂN THƯ III. YÊU MẾN GIÁO HỘI | TOÀ GIÁM MỤC GIÁO PHẬN ĐÀ LẠT.

TOÀ GIÁM MỤC
GIÁO PHẬN ĐÀ LẠT.
-------------------------
LUÂN THƯ III.
YÊU MẾN GIÁO HỘI.

                   Kính gửi :     Các Linh mục
                                      Các tu sĩ Nam Nữ
                                      Cùng toàn thể Anh Chị Em
                                      Giáo hữu Giáo Phân Đà Lạt.

          Ai trong chúng ta lại không yêu mến Giáo Hội ? Tuy nhiên không phải mọi người đều biết nói lên một cách đầy đủ vì sao mình yêu mến. Thánh Phêrô đòi hỏi mỗi người chúng ta phải biết luôn luôn sẵn sàng biện hộ cho niềm tin của mình ( 1 Pet 3,15 )         Chúng ta yêu gì khi yêu mến Giáo Hội ? Tại sao chúng ta gắn bó với Giáo Hội đến thế ? Những người ở ngoài Giáo Hội khó mà hiểu được tâm tình của chúng ta. Họ tưởng giáo Hội chẳng qua cũng chỉ là một đoàn thể : có một lí tưởng riêng, một tổ chức chặt chẽ, một sinh hoạt hùng mạnh. Rồi họ phân tách ba điều ấy, để cuối cùng kết luận : bên cạnh những cái hay, cái đẹp, Giáo Hội có nhiều nét mê tín, nhiều cách điều hành vụng về, nhiều sinh hoạt vô ích. Điều đó làm ta đau đớn, nhưng không làm sa sút lòng yêu mến của chúng ta đối với Giáo Hội. Ngược lại, thái độ của họ còn có thể làm ta yêu mến Giáo Hội hơn. Là vì đối với chúng ta, tuy có tín điều, tổ chức và sinh hoạt như mọi người thấy, Giáo Hội còn là cái gì sâu xa hơn, cốt yếu hơn, đẹp đẽ hơn mà người ta chưa hiểu được. Giáo Hội là một đoàn thể, nhưng không phải như các đoàn thể kiểu loài người. Giáo Hội có những cái hữu hình, nhưng cái vô hình ở trong giáo Hội còn quan trọng và cốt yếu hơn. Khi tìm hiểu về Giáo Hội, chúng ta phải để ý đến yếu tố vô hình này trước, vì đó mới thật là nền tảng. Quả thực, Giáo Hội là một mầu nhiệm, một mầu nhiệm Đức Tin; nên người ta chỉ có thể hiểu được khi nhìn từ quan điểm Đức Tin.
          Đức Tin cho biết : Giáo Hội là một mầu nhiệm mà Thiên Chúa ôm ấp từ muôn thuở để thực hiện dần dần trong thời gian. Thoạt đầu, với hai ông bà nguyên tổ, Ngài hé cho chúng ta thấy lòng yêu thương vô bờ bến của Ngài muốn đoàn tụ một nhân loại đông đảo ở trong hạnh phúc thánh thiện vĩnh cửu của Ngài.
          Nhưng rồi tội lỗi đã đến như muốn xoá nhoà hình ảnh trên. Sự thật, tội lỗi cho ta được dịp nhìn thấy kế hoạch của Chúa còn tuyệt diệu hơn. Ngài hứa ban Đấng Cứu Thế, dòng dõi sinh bởi người Nữ, đến để chiến thắng kẻ thù của loài người ( St 3,15 ) Nhân loại từ nay không còn chỉ hướng về một hạnh phúc đã mất, nhưng trông chờ sự xuất hiện của dòng dõi siêu phàm ấy. Đó là hình ảnh thứ hai về Giáo Hội.
          Thiên Chúa không ngừng hoạt động. Ngài kêu gọi Abraham, Isaac, Giacóp để thiết lập một dân riêng ; đó không phải là dân Do Thái theo xác thịt, nhưng là dân chấp nhận Lời Chúa và sống theo luật Ngài. Các Tiên tri đã tỏ cho mọi người thấy : lời Chúa đã hiện thân thật sự nơi một Con Người và Người ấy chỉ lấy Thánh ý Chúa làm lương thực hàng ngày. Đó là Đức Giêsu Kitô. Nơi Ngài, hoàn tất mọi lời hứa Thánh thiện. Ngài giải thoát nhân loại khỏi tội lỗi nhờ cái chết và sự sống lại của Ngài. Chính Đức Kitô Phục sinh thể hiện mọi hình ảnh trước đây về Giáo Hội. Chúng ta mỗi khi nói đến Giáo Hội là phải nghĩ tới thân thể Phục sinh của ngài, tới Con Người - Thiên  Chúa đã chiến thắng tội lỗi. Chúng ta nhớ câu chuyện Saolô trên con đường Damas. Oâng đi tầm nã Giáo Hội, Đức Kitô đã hiện ra hỏi ông :” Saolô, sao tìm bắt Ta ? “ ông ngạc nhiên ; nhưng rồi ông được Đức Tin để hiểu : Giáo Hội mà ông tầm nã không phải chỉ là một đoàn thể tôn giáo theo ý nghĩa thông thường, gồm những con người sống theo một Giáo thuyết ; Giáo Hội là Đức Giêsu Kitô sống trong đoàn thể ấy như nền tảng nâng đỡ, như dây ràng buộc mật thiết, như đầu làm cho thân thể sống động. Tách Đức Giêsu ra khỏi Giáo Hội khác nào như tách đầu ra khỏi thân. Không có Đức Tin, làm sao có thể hiểu được như vậy ? Ngược lại, hiểu theo Đức Tin, không thể còn tình yêu trung thành với Đức Kitô khi không còn lòng kính yêu Giáo Hội.
          Giáo Hội và Chúa Kitô là một, nên chúng ta phải nhìn Giáo Hội trong ánh sáng của Mầu nhiệm Chúa Kitô. Ngài là một ngôi vị duy nhất, mặc dầu có hai bản tính rất khác biệt. Ở nơi Ngài, nhân tính và Thiên tính kết hợp làm một, đến nỗi không thể tách rời. Cũng vậy, chúng ta có thể phân biệt ở nơi Giáo Hội những yếu tố hữu hình và những yếu tố vô hình. Nhưng tách rời chúng ra để công kích những cái hữu hình, lấy lẽ vẫn tôn trọng những cái vô hình, là không thể được. Ví dụ : Trong phép Thánh Thể, làm sao tôi có thể xúc phạm đến bánh Thánh, lấy lẽ đó chỉ là bánh ? Khi quì trước bánh Thánh, tôi không thờ lạy tấm bánh, nhưng tôi thờ lạy Mình Thánh Chúa Kitô. Trong Giáo Hội có nhiều yếu tố hữu hình quả thật tầm thường, nếu nhìn theo con mắt loài người. Nhưng trong ánh sáng Đức Tin, đó là dấu hiệu của những thực tại thiêng liêng cao cả. Rượu, nước, dầu là những yếu tố mà vâng Lời Chúa, Giáo Hội vẫn dùng để thi hành các Bí tích. Lời tha tội hay lời truyền phép, phân tách ra cũng chỉ là những tiếng nói quen thuộc của loài người. Nhưng đối với ta, đó là những khí cụ cứu rỗi. Giáo Hoàng, Giám mục, Linh mục cũng là người như bao con người khác, nhưng Đức Tin cho ta thấy, họ là những người của Thiên Chúa. Lòng kính yêu của chúng ta đối với hàng Giáo Phẩm phát xuất từ niềm tin chứ không căn cứ vào những nhận định tự nhiên về con người. Đối với Tín hữu, làm sao miệt thị con người Linh mục  lại không là một hành động phạm tới chức Thánh ? Thật là khổ tâm cho chúng ta khi gặp những mục tử bất xứng. Đức Tin của chúng ta lúc đó bị thử thách nặng nề, cũng như dân Do Thái ngày xưa đã phải điên đầu tự hỏi : Làm sao ông Giêsu con ông Giuse thợ mộc kia lại có thể là con Thiên Chúa ?
          Tôi đã nói với anh chị em rằng : Thời này chúng ta phải sống Đức Tin mãnh liệt. Mà Giáo Hội là một Mầu nhiệm Đức Tin, bởi thế chúng ta hãy tin các yếu tố hữu hình ở trong Giáo Hội liên kết mật thiết với các mầu nhiệm vô hình mà chúng diễn tả. Đó là một khía cạnh của đặc tính duy nhất của Giáo Hội. Một khía cạnh khác mà chúng ta thường nói đến là : mọi người trong Giáo Hội hợp nhất với nhau và với Đức Kitô. Nói đúng hơn : vì tôi kết hợp với Đức Kitô nên đồng thời tôi cũng hiệp nhất với mọi người anh em khác. Thánh Kinh nói : Nhờ Bí Tích Rửa tội, tôi được đưa vào thân thể Đức Kitô. Và ở trong thân thể, các bộ phận tuy khác nhau nhưng hoà hợp thành một, đến nỗi nếu không ở trong sự hoà hợp ấy, các bộ phận kia sẽ bệnh, sẽ hư và làm thân thể suy yếu. Đức Tin còn giúp chúng ta hiểu sâu xa hơn nữa rằng : tình đoàn kết trong Giáo Hội không tùy thuộc vào ý muốn của từng người đối với các anh em khác, nhưng được thể hiện do việc mỗi người kết hợp với Đức Kitô. Nếu sự kết hợp này chân thật và sâu xa thì tức khắc người ta cũng tha thiết đoàn kết với hết mọi anh em Kitô hữu. Ngược lại, ai chia rẽ với anh em mình thì đã mất lòng mến Chúa rồi. Chính vì vậy, tình Bác ái của người Công Giáo  được gọi là tình Bác ái siêu nhiên, vì nó căn cứ vào sự kết hợp với Đức Kitô chứ không do những cảm tình lựa chọn tự nhiên. Và vì là siêu nhiên, nên nó muốn mạnh mẽ xâm nhập vào các yếu tố tự nhiên  để thánh hoá mọi sự, hầu đem nhân loại và vũ trụ đạt tới cùng đích kế hoạch nhiệm mầu mà Thiên chúa đã ôm ấp từ thuở đời đời : đó là qui tụ vạn vật trong đức Kitô, và kiện toàn thân thể của Ngài qua việc hiệp nhất mọi người vào trong Giáo Hội.
          Thế nên chúng ta phải hăng say tham gia phát triển một thế giới đại đồng và động lực thúc đẩy mọi hoạt động của chúng ta phải là Bác ái ; vì khi xây dựng một cộng đồng nhân loại như thế, chúng ta cùng với Chúa Thánh Thần kiện toàn thân thể Đức Kitô là Giáo Hội. Chính Chúa Thánh Thần cũng giúp chúng ta tinh luyện và thanh tẩy mình khỏi mọi tội lỗi nhờ việc xám hối và canh tân.
          Xin Chúa chúc lành cho toàn thể anh chị em.
                             Làm tại Đà Lạt, ngày 01 tháng 05 năm 1975.


                            
                                      Bartôlômêô NGUYỄN SƠN LÂM.
                                      Giám Mục Giáo Phận Đà Lạt.

HỌC LÀ ĐỂ YÊU GIÁO HỘI, CHỨ KHÔNG PHẢI ĐỂ PHÁ GIÁO HỘI



PHẦN II

Được Thiên Chúa Quy Tụ Và Sai Đi

    
     Hội thánh là công trình cứu độ của cả Ba Ngôi Thiên Chúa: Hội thánh được hình dung trước trong cuộc sáng tạo, được chuẩn bị từ trong Cựu ước, được Chúa Ki-tô thiết lập và được Chúa Thánh Thần bày tỏ ra.
         Là dấu hiệu và dụng cụ kết hợp con người với Thiên Chúa, Hội thánh vừa hữu hình, vừa vô hình. Hội thánh hữu hình vì có những con người, tổ chức, nghi lễ, những hình dạng bên ngoài. Tuy nhiên, đàng sau những điều thấy được ấy, là cả một sự sống mầu nhiệm và phong phú. Sự sống ấy là chính Chúa Thánh Thần. Ngài ở trong mọi hoạt động của Hội thánh để nối kết mỗi người chúng ta với Chúa Ki-tô, như chi thể gắn với đầu, và nối kết tất cả chúng ta với nhau, như chi thể này hiệp thông với chi thể khác. Giữa các chi thể ấy, Đức Ma-ri-a nổi bật như một gương mẫu.
     Bạn có hãnh diện khi được thuộc về Hội thánh và được mời gọi xây dựng Hội thánh ấy? Bạn sẽ làm gì để góp phần thiết thực cho cuộc sống của giáo xứ và giáo phận?

Bài 4
HỘI THÁNH
TRONG CHƯƠNG TRÌNH CỦA THIÊN CHÚA
Ga 11,45. 47-52
I.   CẦU NGUYỆN ĐẦU GIỜ:
     Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con thời gian và những điều kiện thuận lợi để chúng con tìm hiểu vềø Hội thánh.
     Xin Chúa ban Chúa Thánh Thần để Ngài giúp chúng con học giờ giáo lý hôm nay đạt kết quả tốt đẹp như ý Chúa muốn, nhờ đó chúng con ngày càng nhận ra tình yêu Chúa dành cho chúng con và hết tình đáp trả.
II.      DẪN VÀO LỜI CHÚA:  “Vì con, mẹ hy sinh đôi tay” (Bông lúa vàng, trg. 98)
     Có một thiếu phụ, mẹ của một cô gái, diện mạo rất đẹp đẽ, nhưng lại có đôi tay khó coi. Một hôm, vì muốn biết nguyên nhân tại sao đôi tay của mẹ xấu xí như vậy, cô gái mới nói: “Mẹ ơi đôi tay của mẹ không xứng với diện mạo của mẹ chút nào cả! Mẹ có khuôn mặt rất đẹp nhưng đôi tay lại khó coi. Tại sao như thế hả mẹ?”
     Bà mẹ đáp: “Con yêu dấu của mẹ ơi, khi con còn nhỏ chưa biết nói, cũng chưa biết đi, nhà của chúng ta bị cháy. Lúc ấy mẹ ở dưới nhà, còn con thì nằm trong nôi trên lầu. Trong khi chữa cháy tứ tung, mẹ phải mạo hiểm xông lên lầu để ẵm con chạy xuống. Nhờ ơn Chúa, mẹ đã cứu được con từ trong khói lửa ra nơi an toàn. Nhưng khi vừa tới lầu dưới, thì đôi tay của mẹ đã bị lửa thiêu. Vì thế mà đôi tay của mẹ ngày nay mới khó coi như vậy!”
     Các em thân mến, vì yêu thương con mình, người mẹ đã chấp nhận hy sinh đôi tay để cứu con. Vì yêu thương nhân loại, Chúa Giê-su đã giáng sinh làm người, đôi tay Ngài cũng đã bị đóng đinh vào thập giá và Ngài đã chịu chết để cứu chúng ta là những kẻ tội lỗi khỏi án chết, và qui tụ chúng ta vào gia đình của Chúa là Hội thánh, như lời Thượng tế cai-pha đã tuyên bố, được thánh Gio-an viết lại trong Tin Mừng của Ngài mà chúng ta sẽ công bố giờ đây.
     Mời các em đứng, chúng ta cùng lắng nghe Lời Chúa.
III.    CÔNG BỐ LỜI CHÚA:        Ga  11, 45. 47 - 52
                                                  Thinh lặng giây lát
IV.     GIẢI THÍCH LỜI CHÚA:
1.   Dẫn giải đoạn Lời Chúa vừa công bố:
         Tin Mừng thánh Gio-an được viết năm nào? (80 – 90)
     Với 12 chương đầu, Gio-an đưa ra những hành động quan trọng của Đức Giê-su. Gio-an cho đó là những “Dấu chỉ” giúp chúng ta hiểu được Đức Giê-su là ai và Ngài muốn gì, phải tin Ngài như thế nào và phải sống sự sống của Ngài cách nào.
     Đoạn Lời Chúa chúng ta vừa nghe trích chương 11. Trong chương này, từ câu 1-44 thuật lại việc Chúa cho Ladarô sống lại, đây là “Dấu chỉ” lớn sau cùng, khiến cho sự đối kháng căng thẳng giữa Ngài và Thượng Hội Đồng Do Thái (Chế độ Đền thờ) lên tới tột độ, khiến họ quyết định giết Chúa Giê-su.
     Nếu đọc tiếp câu 55-57, Gio-an lại cho chúng ta thấy ngay tại sân Đền thờ, người Hy-lạp lại xin được gặp Đức Giê-su, như để tiêu biểu cho các dân ngoài Do Thái rồi đây sẽ tin nhận Ngài.
     Để hiểu rõ hơn Gio-an muốn giới thiệu Đức Giê-su là ai, chúng ta hãy cùng nhau thảo luận đoạn Tin Mừng này.
2. Các em học sinh thảo luận:
     Đoạn Lời Chúa chúng ta vừa nghe là một câu chuyện kể.
     a.  Đoạn văn nói tới những nhân vật nào?
    Những người Do Thái, Cô Maria, Đức Giê-su, các Thượng tế, các người Pharisêu, người Rô-ma, Cai-pha, Dân, con cái Thiên Chúa.
         - Nhân vật chính:   Đức Giê-su
       b. Câu tóm ý: câu 51. 51: “Đức Giê-su sắp phải chết thay cho dân, và không chỉ thay cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi về một mối. ”        
c. Đặt tựa đề ngắn: Đức Giê-su, Đấng cứu độ trần gian.
3. Bài học giáo lý:
     Tập Nhật ký của Hội thánh mở đầu bằng những lời Chúa Giê-su căn dặn các Tông đồ đợi chờ ai các em? ( Đợi chờ Chúa Thánh Thần) (Cv1,1-8)
     - Và Chúa Thánh Thần đã ngự xuống tràn đầy trên các Tông đồ khi nào? (Vào ngày lễ Ngũ tuần, trong lúc các vị đang họp nhau cầu nguyện và chờ đợi) (Cv2,1-33)
     Ngày hôm ấy Hội thánh chính thức ra mắt trước mặt mọi người và được sai đến với muôn dân. Và cũng kể từ hôm ấy, dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, Chúa Ki-tô kết hợp làm một với Hội thánh viết nên những trang cuối cùng của lịch sử cứu độ cho đến ngày hoàn tất trong vinh quang.
     Để hiểu rõ hơn về mầu nhiệm Hội thánh, trước hết chúng ta tìm hiểu nguồn gốc của Hội thánh trong ý định của Thiên Chúa Ba Ngôi được thực hiện tiệm tiến trong lịch sử.
3. 1 Hội thánh đã được hình dung trước, ngay từ khi có vũ trụ.
     Các Ki-tô hữu  thời sơ khai cho rằng: “Vũ trụ được tạo dựng vì Hội thánh”.
     Bởi ý định khôn ngoan nhân lành, hoàn toàn tự do và mầu nhiệm, Chúa cha hằng hữu đã tạo dựng vũ trụ; Người quyết định nâng loài người lên tham dự sự sống thần linh” trong Chúa Con: “Chúa Cha muốn qui tụ những ai tin Chúa Ki-tô họp thành Hội thánh” (LG2; SGLC 759)
     “Theo ý muốn và lòng nhân ái của Ngài, Ngài đã tiền định cho ta làm nghĩa tử nhờ Đức Giê-su Ki-tô…Ngài cho ta được biết thiên ý nhiệm mầu, đó là đưa thời gian tới hồi viên mãn, là qui tụ muôn loài trong trời đất dưới quyền một thủ lãnh là Đức Ki-tô. ” (Ep 1,5. 9-10).
     - Tóm ý: Hội thánh bắt nguồn từ ý muốn của Thiên Chúa, ngay từ khi sáng tạo vũ trụ. Chính vì thế mà Hội thánh được gọi là gia đình con cái Thiên Chúa, là “Sự triệu tập” mọi người trong Đức Ki-tô, làm thành Thân thể Đức Ki-tô. “Gia đình của Thiên Chúa”này được thành lập và hiện thực tuần tự qua các giai đoạn tiếp nối của lịch sử loài người thể theo sự an bài của Chúa Cha.
3. 2 Được chuẩn bị trong Cựu ước (SGLC 761-762; LG9)
     Việc tập họp dân Thiên Chúa bắt đầu ngay khi Tổ tông loài người sa ngã, tội lỗi đã phá hủy sự hiệp thông giữa con người với Thiên Chúa và giữa con người với nhau. Bởi vậy, Đấng Cứu Thế mà Thiên Chúa hứa ban cho nhân loại sẽ đến để “Không phải chỉ chết thay cho Dân mà thôi, nhưng còn để qui tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi về một mối” (Ga 11, 52)
    Việc quy tụ Dân Thiên Chúa được “chuẩn bị xa” với ơn gọi của Ap-ra-ham. Thiên Chúa hứa là ông sẽ trở thành Cha của một dân tộc vĩ đại. (St 12,2). Cuộc chuẩn bị gần bắt đầu bằng việc tuyển chọn Itraen làm dân Thiên Chúa qua việc ký kết Giao ước và ban Lề luật cho họ. (Xh 19,5. 6; Đnl 7,6). Được Thiên Chúa tuyển chọn,Itraen phải là dấu chỉ cho việc quy tụ tất cả các dân tộc trong tương lai. (Is 2,2-5; Mk 4,1-4).
     Suốt 18 thế kỷ, qua các ngôn sứ, Chúa Thánh Thần đã hướng dẫn và giáo dục dân Itraen để họ thi hành sứ mạng Thiên Chúa trao phó. Tuy nhiên, nhiều khi Dân đã phản bội giao ước. Các ngôn sứ đã loan báo một Giao ước mới và vĩnh viễn. “Giao ước này do chính Chúa Ki-tô đã thiết lập” (LG 9)
      - Tóm ý: Việc quy tụ Dân Thiên Chúa được chuẩn bị xa trong Cựu ước với ơn gọi của Apraham, với việc ký kết Giao ước với dân Itraen, và loan báo một Giao ước mới và vĩnh viễn.
3. 3 Được Chúa Ki-tô thiết lập: (SGLC 763-766)
     Để thực hiện thánh ý Chúa Cha, Chúa Giê-su đã khai sinh Nước Trời trên trần gian bằng việc rao giảng Tin Mừng, bằng những dấu lạ và nhất là bằng cái chết và sự sống lại, Chúa Giê-su quy tụ mọi người chung quanh Ngài: “Phần Ta, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, Ta sẽ lôi kéo mọi người lên với Ta” (Ga 12,32). Sự tập họp này chính là Hội thánh, “Mầm mống và khởi đầu của Nước Thiên Chúa” nơi trần gian này.
     Chúa Giê-su thiết lập Hội thánh là một cộng đoàn có cơ cấu, và Hội thánh sẽ tồn tại cho đến lúc Nước Trời được hoàn thành. Để điều hành Hội thánh, Người tuyển chọn Nhóm Mười hai Tông đồ, tượng trưng cho 12 chi tộc Itraen với Phê-rô làm thủ lãnh. (Mt 16,18-19)
     Quyền “trói” và “cởi” là quyền tha tội, quyền phán quyết về giáo lý và quyết định về những vấn đề kỷ luật trong Hội thánh. Chúa Giê-su đã trao quyền này cho Hội thánh qua các Tông đồ và đặc biệt là Phê-rô và các Đấng kế vị các Ngài trong Hội thánh.
      - Tóm ý: Để thực hiện thánh ý Chúa Cha, Chúa Giê-su đã khai sinh Nước trời trên trần gian bằng việc rao giảng Tin Mừng, bằng những dấu lạ và nhất là bằng cái chết và sự sống lại, Chúa Giê-su quy tụ mọi người chung quanh Ngài
3.4 Hội thánh được bày tỏ nơi Chúa Thánh Thần : (SGLC 767-768)
    “Khi Chúa Con hoàn tất công trình Chúa Cha trao phó cho Người ở trần gian, Chúa Thánh Thần đã được cử đến trong ngày lễ Ngũ Tuần, để thánh hoá Hội thánh mãi mãi”(LG 4). Ngày hôm đó, Hội thánh được bày tỏ công khai trước mặt mọi người, và được sai đi đem Tin Mừng đến mọi dân tộc (AG 4), quy tụ họ trở nên môn đệ Chúa Ki-tô. (AG 4)
     Chúa Thánh Thần hằng ở trong Hội thánh để xây dựng, thánh hoá, ban sinh lực và hướng dẫn Hội thánh chu toàn sứ mạng. (Ga 14,10). Ta có thể nhận ra hoạt động của Chúa Thánh Thần :
-       Qua Kinh Thánh: Ngài soi sáng và giúp ta đón nhận Lời Ngài linh hứng.
-       Trong Thánh truyền mà các Giáo phụ là những chứng nhân cụ thể.
-       Trong Huấn quyền của Hội thánh mà Ngài hằng trợ lực.
-       Trong Phụng vụ và các bí tích: Ngài làm cho mầu nhiệm Chúa Ki-tô trở nên hiện tại và dẫn ta vào thông hiệp với Chúa Ki-tô.
-       Trong đời sống cầu nguyện: chính Ngài cầu nguyện trong ta và dạy ta cầu nguyện.
-       Trong các đoàn sủng và thừa tác vụ để xây dựng Hội thánh.
-       Qua các hoạt động Tông đồ, bác ái và thừa sai.
-       Nơi đời sống các vị thánh: đó là nơi Ngài biểu lộ sự thánh thiện của Ngài và tiếp tục công trình cứu độ.
3.5 Hội thánh được hoàn thành trong vinh quang: (SGLC 769)
         Hội thánh chỉ được hoàn thành trong vinh quang trên trời (GH. 48) trong ngày Chúa Ki-tô quang lâm. Từ nay đến đó, Hội thánh sẽ phảøi trải qua nhiều chông gai thử thách. Tuy nhiên Hội thánh luôn vững lòng cậy trông vì Đức Ki-tô đã chiến thắng (Ga 16,33). Ngài là Chúa của vũ trụ và của lịch sử. (Ep 1,21-22; 1Cr 15,24-28). Bởi vậy, cùng với Thánh Thần, Hội thánh luôn tỉnh thức và khẩn nguyện: “Lạy Chúa Giê-su, xin ngự đến!” (Kh 22, 17. 20)
·       TÓM Ý TOÀN BÀI:  Hội thánh là công trình cứu độ của Ba Ngôi Thiên Chúa. Hội thánh bắt nguồn từ ý muốn của Chúa Cha, được chuẩn bị từ trong Cựu ước qua Dân It-ra-en, được Chúa Ki-tô thiết lập và được Chúa Thánh Thần hướng dẫn.
       Ở đời này, Hội thánh là bí tích cứu độ, dấu chỉ và khí cụ hiệp thông giữa Thiên Chúa với con người. Hội thánh vừa hữu hình vừa thiêng liêng, vừa là một xã hội có phẩm trật, vừa là Nhiệm thể Đức Ki-tô. Vì thế, chỉ có đức tin mới thấu hiểu được mầu nhiệm Hội thánh.
V.  CẦU NGUYỆN GIỮA GIỜ:
1.   Gợi tâm tình cầu nguyện:
Các em thân mến,
         Đức Giê-su đã chết thay cho Dân và quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi về một mối. (x. Ga 11,5. 52). Thật diễm phúc cho chúng ta, vì nhờ bí tích Rửa tội chúng ta được gia nhập vào Hội thánh, có một địa vị và trách nhiệm cao quý.  Chúng ta hãy cảm tạ Chúa và cầu xin Chúa cho chúng ta biết sống xứng đáng với tình yêu mà Thiên Chúa đã dành cho chúng ta.
     2.  Cầu nguyện:
    Lạy Thiên Chúa là Cha của chúng con, Cha đã sai Thánh Thần đến quy tụ muôn dân để lập nên Hội thánh. Và Cha đã thương cho chúng con được sống trong gia đình của Cha. Chúng con xin cảm tạ Cha và xin cho chúng con biết thi hành sứ mạng Chúa Giê-su đã trao phó cho chúng con là đem Tin Mừng đến cho muôn dân, bằng cách nhiệt tâm phụng sự Cha và luôn hiệp nhất với nhau. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.
VI. SINH HOẠT: Hát: Đường về Nhà Cha
VII. BÀI TẬP:
     Em hãy chọn câu đúng nhất và đánh dấu x vào ô vuông º
1.    Hội thánh được thiết lập do:
       a. Thánh Phê-rô và các Tông đồ.        b. Tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa
       c. Mẹ Ma-ri-a và các Tông đồ.            (câu b)
2.    Hội thánh là:
a. Bí tích cứu độ    b. Dấu chỉ của sự hiệp thông.    c. Nhiệm thể Đức Ki-tô.
d. Cả 3 câu đều đúng.     (câu d)
VIII. ĐIỀU DỐC LÒNG:
1.    Đoạn văn cho ta biết gì về Thiên Chúa và tình thương của Người?
     Hội thánh là công trình của Ba Ngôi Thiên Chúa. Vì yêu thương chúng ta, Chúa Giê-su đã hy sinh cho đến chết để quy tụ mọi người vào gia đình của Chúa là Hội thánh.
2.    Qua bài học hôm nay, Thiên Chúa muốn dạy riêng tôi điều gì?
Để tỏ lòng yêu mến Chúa, tích cực xây dựng Hội thánh, em siêng năng học giáo lý, tham dự Thánh lễ và luôn tạo sự hiệp nhất với mọi người trong gia đình, làng xóm, trường lớp.
IX.  CẦU NGUYỆN CUỐI GIỜ:
          Hát bài cảm tạ. 

http://www.simonhoadalat.com/HOCHOI/GIAOLUAT/TuSachGiaoLyGP/GiaoAnKinhThanhIII/Bai04.htm