Trong Thử Thách, Chúng Ta cầu Nguyện
Lm JB Nguyễn Minh HùngSuy Niệm Tĩnh Tâm Linh Mục Tháng 5.2010
Chúng ta vừa kỷ niệm năm năm ngày Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI được chọn kế vị thánh Phêrô ngày 19.4.2010. Dịp kỷ niệm biến cố trọng đại này lại rơi vào đúng lúc cao trào chống phá Đức Thánh Cha của mạng lưới truyền thông thế giới a tòng thực hiện. Nhưng không phải một mình Đức Thánh Cha, qua Đức Thánh Cha, điều mà những kẻ xấu, những kẻ đầu cơ sự dữ muốn nhắm đến là Hội Thánh Chúa Kitô. Họ muốn trình bày một cách méo mó khuôn mặt thánh thiện của Hội Thánh. Họ muốn đánh sập uy tín, ảnh hưởng và tiếng nói không chỉ của Đức Thánh Cha mà chính là uy tín, ảnh hưởng và tiếng nói của Hội Thánh. Họ muốn lôi kéo sự chú ý của mọi người vào một vài cá nhân lầm lỗi trong Hội Thánh, thậm chí lỗi phạm ấy đã xảy ra từ nhiều chục năm trước, có khi những cá nhân ấy đã qua đời từ lâu để vu vạ, để mạ lỵ Hội Thánh. Họ muốn làm cho mọi người phải nghĩ rằng, Hội Thánh Chúa Kitô là một tập đoàn trong đó bao gồm những con người tội lỗi, xấu xa, bao che cho nhau, dựa dẫm uy tín của nhau. Họ đã cố tình làm điều mà ai biết suy nghĩ khó có thể chấp nhận, đó là: đem cái riêng để tạo một khuôn mặt chung; đem cái cụ thể để phác họa thành cái phổ quát; đem khuyết điểm cá nhân để vẽ khuôn mặt cả Hội Thánh…
Chúng ta tự hỏi, mưu đồ của mạng lưới truyền thông sự dữ khi nỗ lực vu khống Đức Thánh Cha, và Hội Thánh của Chúa Kitô nhắm mục đích gì? Chắc không vô cớ mà họ đã làm những điều ấy. Bởi Hội Thánh Công giáo, mà Đức Thánh Cha là người đại diện, từ xưa đến nay luôn can đảm đối đầu với thói sống vô luân lý, vô lương tâm của con người; luôn mạnh mẽ lên án bất công, bạo lực; luôn bênh vực quyền con người; luôn thẳng thắn tố cáo sự suy đồi đạo đức của thế giới… Vì thế, những công cụ của thứ truyền thông bất chính và tội lỗi đã không thể chịu nổi, đã từ lâu muốn trả thù Đức Thánh Cha và Hội Thánh. Nay cơ hội đã đến. Họ toa rập trả cho Hội Thánh những gì mà Hội Thánh công khai rao giảng. Đứng trước những thử thách mới này, chúng ta, các linh mục của Chúa cần phải suy nghĩ và cầu nguyện. Xin gợi một vài suy nghĩ giúp chúng ta cầu nguyện:
I. CON ĐƯỜNG NÀO TA ĐANG ĐI?
Thế giới có muôn nẻo đường để phục vụ giao thông như: thủy, bộ, hàng không. Đời người có nhiều chọn lựa phục vụ chính sự sống của mình, của đồng loại. Những quyết định cho chọn lựa ấy cũng được gọi là đường: đường đời. Còn chúng ta, những Kitô hữu linh mục, con đường chúng ta chọn để bước theo là đường nào? Giữa bối cảnh của một xã hội tục hóa, một xã hội giải thiêng, một xã hội mà trong đó nhiều người thích thù hận, thậm chí chửi bới niềm tin tôn giáo, thì xác định con đường chúng ta đi chính là xác định lập trường chúng ta sống. Chọn lựa cho đời thánh hiến, ngay từ những ngày đầu chập chững bước vào ơn gọi, chắc chắn mỗi linh mục đã chọn Chúa Giêsu làm lý tưởng của mình. Vì thế, con đường mỗi linh mục phải đi, lập trường mỗi linh mục phải sống chính là con đường và lập trường mang tên Tình yêu Giêsu.
Con đường Tình yêu Giêsu là chính con đường mà Chúa Giêsu đã đi: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu” (Mt 8, 20) và: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại” (Lc 9, 22). Nhưng con đường Chúa đi không phải chỉ bấy nhiêu. Nhìn vào cuộc đời Chúa Giêsu, đó không đơn giản là con đường, mà là cả một lập trường Người đã chọn để thi hành ý Chúa Cha và cứu độ trần thế. Từ khi nhập thể để làm người trong lòng Đức Trinh Nữ, sinh ra nơi hang Bêlem nghèo, cuộc xuất hành sang Aicập, 30 năm lam lũ chìm khuất giữa vùng quê Nazareth, 3 năm lang thang rày đây mai đó trên khắp đất nước Palestine, rất nhiều lần bị chống đối, bị khước từ, bị coi là quỷ nhập, là điên dại… Sau cùng bị lên án tử, bị đánh đập, bị sỉ vả, bị đóng đinh thập giá trên Núi Sọ trong cô đơn và ô nhục. Tất cả để minh chứng cho ta một con đường tình yêu rộng mở, con đường tình yêu mang chính tên của Người: Tình yêu Giêsu.
Theo Chúa Giêsu trên con đường Tình yêu Giêsu, chúng ta, những linh mục của Chúa cũng tiếp bước như chính Người đã hoạch định: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Thầy. Quả thật, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất. Còn ai liều mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ cứu được mạng sống ấy” (Lc 9, 23-24). Người linh mục không có con đường nào khác ngoài con đường Giêsu. Là linh mục của Chúa mà không đi trên con đường của Chúa, người linh mục đi trật đường, sai lý tưởng, thậm chí phản chứng, phản tình yêu Chúa dành cho mình, phản lại thánh chức mà mình lãnh nhận. Chúa đã không nói Chúa là sự thật, là sự sống trước khi nói “Thầy là đường”, mà lạ nói: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14, 6). Lời Chúa dạy mang nhiều ý nghĩa. Nhưng khi khẳng định mình “là đường” trước hết, phải chăng trong lời ấy có hàm chứa ý nghĩa rằng, chỉ có sống như Chúa, đi trên chính con đường của Chúa, chúng ta mới có thể đạt tới chân lý tuyệt đối, đạt tới sự sống viên mãn của Chúa!
Để cụ thể hóa con đường Tình yêu Giêsu trong hoàn cảnh Đức Thánh Cha và cả Hội Thánh đang bị bôi nhọ như hiện nay, chúng ta hãy mau chóng thực hành chính lời Chúa Giêsu đã dạy: “Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em” (Mt 5, 44). Hoặc ra sức thực hành đức mến như thánh Phaolô hướng dẫn: “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả…” (1Cr 13, 4-7).
II. KHÔNG MẤT NHƯNG VẪN ĐƯỢC.
Kinh nghiệm cho thấy, ngay trong sự mất mát đớn đau nhất của đời mình, không biết bao nhiêu lần ta khám phá ra cái được. Có khi cái được trong mất mát còn lớn hơn cái đã mất. Được và mất là hai phạm trù đối nghịch nhau hoàn toàn, nhưng lắm lúc lại lồng trong nhau. Bởi có khi được mà lại mất. Hoặc chính lúc mất lại là lúc được. Nghe và thấy những kẻ say trong việc giẫm đạp danh dự Hội Thánh, hơn ai hết, là linh mục của Chúa, chúng ta đau xót và cảm nhận những trái ngang người đời dành cho Hội Thánh hình như cũng đang cắt xé lòng mình. Nhưng nếu biết để cho cơn bão lòng lắng lại và nội tâm thật bình tĩnh, nhất là biết suy niệm và thiêng liêng hóa những gì đang diễn ra, chúng ta nhận thấy, những thử thách mà Hội Thánh đang phải chịu đựng hình như không mất, mà có rất nhiều cái được, và được lớn. Ta thử nêu một vài điểm được ấy để giúp mình sống tốt hơn, đẹp lòng Chúa hơn:
1. Trong thử thánh, ta biết khiêm tốn và ý thức phận mình.
Phận người mong manh yếu đuối, ai ai cũng biết thế. Nhưng cuộc sống thường nhật với tất cả những bộn bề của nó, dễ làm ta quên. Có khi ta để cho niềm ý thức về sự bất tất của kiếp người ngủ quên bằng một giấc ngủ rất sâu, rất dài trong một góc tâm hồn. Chỉ khi đối diện những mất mát, ta mới có dịp đánh thức niềm ý thức trên chính thân phận và cuộc đời mình. Nỗi mất mát sẽ giúp ta nhận ra thân phận mình mong manh, yếu ớt hơn là cuộc sống bình lặng ngày ngày êm ả trôi. Vì thế, chính lúc này đây, liên đới cùng Đức Thánh Cha và Hội Thánh hoàn vũ, ta thấy thử thách hôm nay dễ đưa ta về với nội tâm để ý thức thân phận mỏng dòn của mình. Từ đó, ta càng thêm khiêm tốn. Ta không hằn học với kẻ có ý hại mình, không thù hận kẻ đã rắp tâm gieo sự dữ, không quá chua xót hay cay cú với thủ đoạn của kẻ đã từ lâu nuôi trong lòng nỗi oán ghét đức tin Công giáo.
2. Trong thử thách, ta được thêm ơn đức tin và ơn biết cầu nguyện.
Chúng ta chắc chắn rằng, từ ngày xảy ra việc truyền thông a tòng muốn làm sụp đổ uy tín của Hội Thánh Công giáo, nhiều người đã cầu nguyện. Ngay trong thái độ cầu nguyện đã biểu lộ một lòng tin mạnh. Không chỉ cá nhân cầu nguyện. Thời gian qua, các giám mục và nhiều linh mục đã liên tiếp mời gọi anh chị em giáo dân cầu nguyện cho Đức Thánh Cha, cho Hội Thánh, cho hàng giáo phẩm và phẩm trật Hội Thánh. Mời gọi nhau cầu nguyện cũng có nghĩa là hun đúc trong nhau lòng tin và niềm cậy trông vào Chúa. Tin rằng Chúa không bỏ rơi Hội Thánh là tác phẩm vô giá của Người. Cậy trông quyền năng và tình yêu của Chúa lớn hơn tội lỗi, lớn hơn mọi sự dữ, lớn hơn mọi mưu toan của lòng người. Bởi có tin mới cầu nguyện. Có cậy trông mới đặt mình, đặt mọi khó khăn của mình vào tay Chúa.
3. Trong thử thách, ta biết ăn năn tội và ăn năn tội thật lòng.
Người ta có cớ nặng lời xúc phạm Hội Thánh vì tội lỗi của chúng ta, của mỗi người con của Hội Thánh. Nhất là với các linh mục, hơn ai hết, vì trách vụ của mình, các linh mục luôn luôn mời gọi mọi người ăn năn tội. Vì thế, hôm nay nghe đây đó lỗi lầm của anh em mình bị phơi bày, bị chỉ trích, các linh mục càng phải thấm thía hơn những đổ vỡ, những mất mát do tội gây ra. Hãy nhớ rằng, tội mà xuất phát từ các linh mục, thì đó là gương mù nặng. Dù chưa đến mức phạm tội như anh em mình, nhưng cũng đã nhiều lần chúng ta phạm tội. Hoặc chưa bị tố giác như anh em mình, thì tội mà chúng ta phạm vẫn là tội không hơn không kém. Vì thế, càng đối diện với thử thách mà Hội Thánh phải gánh chịu vì tội lỗi của chúng ta, chúng ta càng phải ăn năn tội và ăn năn tội thật lòng.
4. Trong thử thách, chúng ta thực sự trưởng thành.
Thử thách nào cũng gây đau khổ. Nhưng thử thách nào cũng tạo nên sự trưởng thành. Nếu không có ngày thứ Sáu Thánh thê lương ảm đạm, chắc sẽ khó có ngày những người thuyền chày kém cỏi, nhu nhược dám mở bung cửa nhà tiệc ly tung mình trên mọi nẻo đường làm thay đổi cả thế giới. Càng đổ vỡ, mất mát nhiều bao nhiêu, ta càng lớn lên, càng mạnh mẽ, càng chững chạc bấy nhiêu. “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Qua những kinh nghiệm thương đau của thử thách. Hội Thánh và từng người con của Hội Thánh, đặc biệt hàng linh mục là những nhà lãnh đạo trong Hội Thánh, chắc chắn từ nay sẽ được trui rèn hơn, sẽ quyết tâm sống đúng bậc, đúng vị trí của thánh chức mà Chúa ban cho mình hơn.
Đó là chưa kể đến ơn Chúa. Trong thử thách, Chúa sẽ gìn giữ Hội Thánh, gìn giữ phẩm trật Hội Thánh và gìn giữ từng người chúng ta. Ơn Chúa gìn giữ chúng ta còn lớn hơn cả những gì chúng ta đang phải đối mặt. Ơn Chúa sẽ làm cho chúng ta kiên vững. Với các linh mục, ơn Chúa sẽ giúp các ngài can đảm sống đến cùng ba lời thề Phúc Âm: Khiết tịnh, Nghèo khó, Vâng phục. Sống trọn ba lời thề Phúc Âm, các linh mục sẽ là gương sáng, chứ không gây gương mù, không gây cớ cho sự dữ a tòng bôi nhọ Hội Thánh.
5. Trong thử thách, tình yêu Thiên Chúa vẫn sáng ngời.
Thánh Gioan đã từng viết: “Tình yêu cốt ở điểm này, không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội chúng ta” (1Ga 4, 1). Khẳng định của thánh Gioan cho ta biết, Chúa đã yêu ta trước. Tình yêu của Người bao trùm chúng ta từ muôn thuở, từ trước khi ta có thể đáp trả tình yêu ấy. Khi ta chưa là ta, ta đã được ghi khắc trong lòng yêu thương của Chúa. Khi ta làm người, tự thưở nào, ta đã sống trong chiếc nôi tình yêu ấy. Bởi thế, hôm nay, giữa những phong ba bão tố, ta vẫn thấy Chúa không rời xa ta. Mãi mãi Hội Thánh vẫn là Hội Thánh của Chúa. Mãi mãi Hội Thánh vẫn là phương tiện duy nhất để Chúa ban ơn cứu độ của Người. Chúa không loại trừ Hội Thánh của Chúa. Làm sao Hội Thánh mà Người đã phải “sai Con của Người đến làm của lễ đền tội”, làm sao Hội Thánh mà Chúa đã phải cứu chuộc bằng giá máu Con của Người, lại có thể bị Người rời xa! Vì thế, giữa cơn thử thách này, chúng ta vẫn thấy tình yêu Thiên Chúa sáng ngời. Tình yêu ấy là sức mạnh để chúng ta đặt niềm cậy trông, để chúng ta ăn năn tội, để chúng ta tin tưởng mà bước tới.
III CỬA ĐỊA NGỤC KHÔNG THẮNG NỔI (Mt 16, 18).
Thánh Matthêu cho biết, một lần Chúa hỏi thẳng các tông đồ: “Anh em bảo Thầy là ai?”. Thánh Phêrô đã đại diện tông đồ đoàn tuyên xưng đức tin: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Thánh Phêrô không ngờ rằng, sau lời tuyên tín ấy, Chúa nâng ông lên đến mức không thể tưởng tượng, ông trở thành nền tảng của Hội Thánh: “Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và CỬA ĐỊA NGỤC KHÔNG THẮNG NỔI” (x.Mt 16, 13-20).
Với lời khẳng định “CỬA ĐỊA NGỤC KHÔNG THẮNG NỔI” của Chúa Giêsu cho chúng ta an lòng. Bởi Hội Thánh này là tác phẩm tuyệt vời, một tác phẩm có một không hai của Thiên Chúa. Dù trao quyền cho Phêrô, nhưng Chúa vẫn khẳng định: “Thầy xây Hội Thánh của Thầy”. Hội Thánh là Hội Thánh do “Thầy xây”; Hội Thánh là “Hội Thánh của Thầy”, chứ không phải của Phêrô hay của bất cứ ai khác. Người ta đã không thể hủy diệt Thầy, thì người ta cũng không thể làm gì nổi Hội Thánh. Thầy bất diệt. Hội Thánh của Thầy cũng sẽ là Hội Thánh bất diệt, sẽ đi đến cùng trong ơn Phục Sinh, trong sự sống đời đời mà chỉ một mình Thầy nắm giữ và trao ban.
Với lời khẳng định “CỬA ĐỊA NGỤC KHÔNG THẮNG NỔI”, chúng ta thấy những thử thách hôm nay chỉ là một chặng đường thập giá mới mà Hội Thánh vác đi theo Chúa của mình, như bao nhiêu chặng đường thập giá của hơn hai mươi thế kỷ qua mà Hội Thánh đã trung kiên vác lấy. Bất chấp bao nhiêu gian truân, bất chấp bao nhiêu nghiệt ngã của lòng người độc ác, Hội Thánh không gục ngã. Đúng hơn, qua tất cả những sóng gió ấy, Hội Thánh càng có dịp canh tân chính mình, càng là cơ hội để Hội Thánh bày tỏ lòng trung thành tuyệt đối của mình với Thiên Chúa. Trên chặng đường thập giá mới này, chúng ta cùng xác tín như thánh Phaolô: “Chúng tôi mang sứ vụ tông đồ nơi mình như chứa đựng kho tàng trong những bình sành, để chứng tỏ quyền năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa, chứ không phải từ chúng tôi. Chúng tôi bị dồn ép tư bề, nhưng không bị đè bẹp; hoang mang, nhưng không tuyệt vọng; bị ngươc đãi, nhưng không bị bỏ rơi; bị quật ngã, nhưng không bị tiêu diệt. Chúng tôi luôn mang nơi thân mình cuộc thương khó của Đức Giêsu, để sự sống của Đức Giêsu cũng được biểu lộ nơi thân mình chúng tôi” (2Cr 4, 6-10).
Nghe trong lời đầy sức mạnh, đầy uy quyền của Chúa Giêsu: “Cửa địa ngục không thắng nổi”, một mặt tôi thấy bình an vì Hội Thánh vẫn đứng vững, vẫn vượt qua, vẫn vươn lên và trường tồn.
Nhưng mặt khác, vì vững tin vào lời quyền năng của Chúa mà tôi lại cảm thấy lo sợ thay cho những kẻ điên cuồng chống phá Hội Thánh. Ngày xưa những kẻ giết chết Chúa Giêsu cũng đã từng hả hê cho rằng mình chiến thắng, nhưng họ lầm. Họ đã chết. Giêsu mà họ giết chết đã sống và vẫn sống; Dọc dài lịch sử Hội Thánh, nhiều kẻ cũng đã tấn công Hội Thánh, nhiều thế lực, nhiều chánh quyền không những bách hại mà còn bách hại Hội Thánh cách có hệ thống, chẳng những không thể làm suy giảm đức tin của Hội Thánh, mà nhiều kẻ trong số ấy đã qua đi, còn Hội Thánh vẫn hiên ngang giương cao ngọn cờ phục sinh, ngọn cờ của chiến thắng.
Tôi càng sợ hãi hơn cho những kẻ say trong việc chống phá Hội Thánh khi đọc lại ơn gọi của thánh Phaolô. Ngày ấy, Phaolô cũng say trong việc bách hại Hội Thánh. Ông đâu ngờ rằng, Chúa đồng hóa chính bản thân Chúa với Hội Thánh của Chúa: “Saun, Saun, tại sao ngươi bắt bớ ta?”(Cv 26, 14b). Cùng với việc cảnh cáo Phaolô nặng lời: “Giơ chân đạp mũi nhọn thì khốn cho ngươi!” (Cv 26, 14c), ngày ấy, Chúa đã đốn ngã Phaolô, Chúa đánh cho đôi mắt ông phải đui mù. Chính khi ông mù đôi mắt thân xác, ông mới sáng đôi mắt tâm hồn.
Lo sợ thay cho những kẻ “giơ chân đạp mũi nhọn” hôm nay, chúng ta hãy cầu nguyện thật nhiều để cơn thịnh nộ của Chúa không đè bẹp họ.
Chúng ta cầu nguyện cho lòng thống hối mau đến với họ. Xin Chúa hãy giáo dục họ bằng cách thức mà Chúa đã giáo dục thánh Phaolô, để cũng như thánh Phaolô: “Ta biến nó thành lợi khí Ta chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái Israel” (Cv 9,15) thế nào, thì họ cũng trở thành “lợi khí” của Chúa trong thế giới hôm nay như vậy. Chúng ta cầu nguyện để họ hiểu rằng, họ sẽ chẳng làm gì nổi đối với Hội Thánh của Chúa. Sức mạnh và quyền lực của địa ngục sẽ không thắng nổi. Vì thế họ đừng dại dột “giơ chân đạp mũi nhọn”, đừng tham vọng đánh gục Hội Thánh kẻo khốn thân!
VẤN TÂM
1. Tất cả những tố cáo từ phía mạng lưới truyền thông trên thế giới đều nhắm vào đức khiết tịnh của đời sống linh mục. Trong giờ tĩnh tâm này, chúng ta thành tâm ăn năn tội về những lần, bằng cách này cách khác, dù nhẹ hay nặng, chúng ta đã xúc phạm đến đức khiết tịnh. Hãy quyết tâm chừa tội. Hãy tìm dịp thuận tiện để đền tội mình.
2. Trong khi cầu nguyện và đền tội bản thân, Chúng ta không quên hướng tới những linh mục nào đã trót sai phạm. Họ là những anh em trong thánh chức linh mục với chúng ta. Chúng ta liên đới với nhau trong sự thánh thiện và liên đới với họ trong tội lỗi, để trong khi đền tội bản thân, chúng ta cũng đền tội thay cho nhau, nhờ đó sự thánh thiện của người này sẽ giúp người khác nhận được ơn Chúa.
3. Thánh Công đồng nói: “Sự tiết dục hoàn toàn và vĩnh viễn vì Nước Trời đã được Chúa Kitô khuyến khích, mà qua các thời đại và ngay cả ngày nay vẫn được một số đông Kitô hữu sẵn lòng chấp nhận và tuân giữ một cách đáng khâm phục, thì hiện thời vẫn luôn được Giáo Hội hết sức quý trọng trong đời sống linh mục… Nhờ đức trinh khiết hay bậc độc thân vì Nước Trời, các linh mục được thánh hiến cho Chúa Kitô với một lý do mới mẻ và tuyệt hảo được kết hợp cách dễ dàng hơn với Người bằng một trái tim không chia sẻ, tận hiến cách tự do hơn trong Người để phục vụ Thiên Chúa và loài người…” (Sắc lệnh về Chức vụ và Đời sống các linh mục, số 16).
Như vậy:
- Đức Khiết tịnh được Chúa Kitô khuyến khích.
- Đức Khiết tịnh được số đông Kitô hữu sẵn lòng chấp nhận.
- Đức Khiết tịnh được Giáo Hội hết sức quý trọng.
- Nhờ đức Khiết tịnh, các linh mục được thánh hiến cho Chúa Kitô.
- Nhờ đức Khiết tịnh, các linh mục được kết hợp cách dễ dàng hơn với Chúa Kitô bằng một trái tim không chia sẻ.
- Nhờ đức Khiết tịnh, các linh mục được tận hiến cách tự do hơn trong Chúa Kitô để phục vụ Thiên Chúa và loài người.
Qua đoạn văn ngắn, ta thấy tầm quan trọng hết sức của đức Khiết tịnh. Vì thế, anh em linh mục chúng ta, từ nay, hãy quyết tâm bảo vệ bằng được đức khiết tịnh trong suốt đời linh mục của mình.
4. Chúng ta hãy nghe lại một đoạn văn rất ngắn liên quan đến ơn gọi linh mục trong “Lời trần tình với những người Công giáo” của Đức Cha Phaolô Bùi Văn Đọc, để thấm thía hơn việc cấp bách phải ăn năn tội và đền tội của hàng linh mục chúng ta: “…Các giáo sĩ, trong ‘Năm Linh Mục’ này hãy cố gắng tối đa để canh tân bản thân và đời sống, tránh làm cớ cho thế gian to tiếng sỉ nhục Giáo Hội và cả Chúa Giêsu nữa” (trang web của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam: hdgmvietnam.org).
HƯỚNG VỀ VĨNH CỬU
Trên đường tiến về vĩnh cửu, ta hãy ký thác mình cho Đức Mẹ, xin Đức Mẹ giúp ta chuẩn bị tâm hồn, chuẩn bị hành trang của mình thật chu đáo, thật đầy đủ bằng nhân đức, bằng những hy sinh trong đời dâng hiến.
Nơi Đức Mẹ, chỉ một lần thưa “xin vâng, này tôi là nữ tỳ của Chúa” (Lc 1, 38), thay cho cả một đời sống “xin vâng”. Các linh mục cũng vậy, ngày lãnh nhận thánh chức, chúng ta cũng thưa “xin vâng”. Hãy ký thác cho Đức Mẹ, để chúng ta cũng được cùng Đức Mẹ sống một đời “xin vâng”.
“Xin vâng” là khởi điểm của mọi từ bỏ trong cuộc đời Đức Mẹ. Chúng ta ký thác đời mình cho Đức Mẹ, để được Đức Mẹ dạy chúng ta “xin vâng” trọn vẹn và từ bỏ đến cùng, không bao giờ hối tiếc.
Chúng ta “xin vâng” để không sống ý riêng mình, nhưng sống theo ý Chúa.
Chúng ta “xin vâng” để can đảm khước từ mọi cám dỗ, nhất là những cám dỗ làm mất căn tính linh mục của mình.
Chúng ta “xin vâng” để liên lỉ cầu nguyện, xin ơn Chúa trợ giúp thoát khỏi mọi thù nghịch, mọi nguy hiểm của linh hồn bất ngờ ập đến khiến ta đánh mất ơn Chúa.
Chúng ta “xin vâng” để luôn sống trong tinh thần khiêm hạ, nhờ đó nhận ra bản tính mỏng dòn của bản thân mà xa tránh dịp tội.
Chúng ta “xin vâng” để dễ dàng trở thành nhịp cầu cho anh chị em đến với Chúa.
Chúng ta “xin vâng” để luôn ý thức mình phải làm gương lành, gương sáng, chứ không làm gương mù, gương tối.
Chúng ta “xin vâng” để chấp nhận cái chết bất cứ lúc nào cũng có thể bất ngờ ập đến. Có như thế, chúng ta mới luôn luôn trong tư thế sẵn sàng cho ngày giờ Chúa định. Có như thế, chúng ta mới cố gắng sống trong sạch. Có như thế, chúng ta mới hoàn thành đời mình trong ơn nghĩa của Chúa.
Xin ký thác tất cả trong tay Đức Mẹ. Xin Đức Mẹ chuyển cầu cho chúng ta.
URL: http://danchuausa.net//trong-thu-thach-chung-ta-cau-nguyen/
No comments:
Post a Comment